Bài viết

Người mang nước qua làn đạn

Giữa cái nắng cháy da của chiến trường, nước quý hơn bất cứ thứ gì. Phúc – một thanh niên dân công – nhận nhiệm vụ mang nước ra tuyến trước. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt hiểm nguy, bởi con đường anh đi luôn nằm trong tầm pháo địch. Phúc chia đều từng bi-đông nước cho anh em, còn mình chỉ nhấp môi cho đỡ khát. Khi có người hỏi sao không uống nhiều hơn, Phúc cười: “Em còn trẻ, chịu được”. Sự giản dị ấy khiến ai cũng lặng đi. Trong một chuyến mang nước cuối cùng, Phúc không trở về. Nhưng nhữn

Quảng Trị24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cái nắng cháy da của chiến trường, nước quý hơn bất cứ thứ gì. Phúc – một thanh niên dân công – nhận nhiệm vụ mang nước ra tuyến trước. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt hiểm nguy, bởi con đường anh đi luôn nằm trong tầm pháo địch.

Phúc chia đều từng bi-đông nước cho anh em, còn mình chỉ nhấp môi cho đỡ khát. Khi có người hỏi sao không uống nhiều hơn, Phúc cười: “Em còn trẻ, chịu được”. Sự giản dị ấy khiến ai cũng lặng đi.

Trong một chuyến mang nước cuối cùng, Phúc không trở về. Nhưng những bi-đông nước anh mang tới đã giúp đơn vị trụ vững qua giờ phút cam go. Với đồng đội, Phúc là biểu tượng của tinh thần sẻ chia – một giọt nước giữa chiến trường cũng đủ làm nên sức mạnh lớn lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn