Bài viết

NGƯỜI MANG SẮC XUÂN VỀ GIỮA SÀI GÒN

Câu chuyện chân thực về Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Bùi Quang Thận – người chiến sĩ chỉ huy chiếc xe tăng 390/843 húc văng cổng Dinh Độc Lập trưa ngày 30/4/1975. Giữa bom đạn khốc liệt của những giờ phút cuối cùng, ông và đồng đội đã kiên cường tiến về phía trước, viết nên mốc son chói lọi kết thúc những năm tháng thời hoa lửa của dân tộc.

17/08/2026Liên chi Đoàn Khoa Điện (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MANG SẮC XUÂN VỀ GIỮA SÀI GÒN

Có những con người không chọn đứng trong ánh hào quang, nhưng chính họ đã làm nên ánh sáng của cả một thời đại. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi bom đạn trút xuống dải đất miền Trung khắc nghiệt và khắp các chiến trường, có những con người lặng thầm giữ vững niềm tin sắt son vào ngày đất nước trọn niềm vui. Ông là một trong số đó – một người lính xe tăng từng vượt qua hàng ngàn cây số dặm trường để có mặt trong giờ phút lịch sử của dân tộc.

Năm 1966, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Rời quê nhà Thái Bình với chiếc ba lô nhỏ và lời dặn của mẹ: “Còn nước thì còn nhà, con đi giữ nước là giữ nhà mình đó”, ông bước vào những năm tháng không thể nào quên. Ông được phân công vào lực lượng Tăng - Thiết giáp, tham gia những chiến dịch gian khổ dọc dải đất miền Trung và tuyến đường Trường Sơn – nơi được ví như “mạch máu” của chiến trường.

Bom rơi ngày đêm. Có những chiến dịch cả đơn vị phải di chuyển liên tục dưới ánh pháo sáng và làn đạn dày đặc của địch. Sắt thép xe tăng nóng hổi sau những giờ giao tranh dữ dội. Chỉ cần chậm một chút, đà tiến quân của toàn mặt trận sẽ gặp trở ngại. Ông kể rằng, có lần đạn pháo nổ ngay trước tháp pháo, sức ép làm tai ù đi, khói độc xộc vào khoang xe nghẹt thở. Đứng dậy, lau vội dòng mồ hôi trộn lẫn bụi than, ông lại tiếp tục bám chặt cần điều khiển. Bởi trước mắt họ là mục tiêu giải phóng miền Nam đang đến rất gần.

Có những đồng đội đã mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi, ngay trên ngưỡng cửa của ngày chiến thắng. Họ chưa kịp viết hết ước mơ, chưa kịp trở về nhìn lại mái nhà xưa. Mỗi lần nhắc đến đồng đội, giọng ông chùng xuống. Ông bảo: “Chúng tôi sống thay phần của họ, nên phải sống cho thật xứng đáng.”

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về đời thường với những vết thương trên cơ thể. Nhưng chưa bao giờ ông nhận mình là người hùng. Ông chỉ nói: “Thời đó, ai cũng vậy thôi.” Ông tiếp tục lao động, cống hiến và nuôi dạy con cháu trưởng thành. Mỗi dịp 27/7 hay ngày 30/4, ông lại mặc bộ quân phục đã sơn vai, lặng lẽ thắp nén nhang cho những người đồng đội cũ.

Thế hệ chúng tôi – những người sinh ra khi đất nước đã hòa bình – đôi khi khó có thể hình dung hết sự khốc liệt của “thời hoa lửa”. Nhưng qua câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng độc lập không phải điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân.

“Thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến tranh. Đó còn là thời của lý tưởng, của niềm tin sắt son vào ngày mai đất nước thống nhất. Những con người như ông chính là những ngọn lửa âm thầm, giữ cho Tổ quốc cháy sáng giữa bão giông.

Hôm nay, khi ngồi viết lại câu chuyện này, tôi thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn, học tập và cống hiến nhiều hơn. Bởi biết đâu, cách tốt nhất để tri ân quá khứ chính là làm rực rỡ hiện tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn