NGƯỜI MANG THEO MỘT NGÔI MỘ KHÔNG TÊN
Sau chiến tranh, người ta tìm lại đồng đội.
Có những ngôi mộ có tên.
Có những ngôi mộ không.
Ở một nghĩa trang nhỏ, có một người thường xuyên đến.
Không ai biết anh là ai.
Anh không thắp nhiều nhang.
Chỉ đứng.
Rất lâu trước một ngôi mộ không tên.
Một lần, có người hỏi:
– “Người thân anh à?”
Anh lắc đầu.
– “Không.”
– “Vậy sao anh đến?”
Anh im lặng.
Rồi nói:
– “Vì… đáng lẽ tôi phải nằm ở đó.”
Không ai hỏi thêm.
Anh cúi đầu.
Rất lâu.
Như đang nói với người dưới đất.
Hay với chính mình.
Có những người sống…
nhưng mang theo một phần đã chết.
Và họ sống…
để nhớ thay cho những người không còn.


