Bài viết

NGƯỜI MANG THƯ VỀ LÀNG

Mỗi lần đơn vị nhận được thư hậu phương, cả lán rừng như sáng lên. Nhưng công việc khó nhất lại là mang thư báo tử về quê. Anh Ba được giao nhiệm vụ ấy. Trên đường về làng, chiếc ba lô của anh nhẹ bẫng, nhưng lòng thì nặng trĩu. Anh biết, mỗi phong thư anh mang theo là một nỗi đau không thể gọi tên. Nhà nào cũng đón anh bằng ánh mắt thấp thỏm. Khi anh bước vào, mọi người đã hiểu. Có bà mẹ lặng người không khóc. Có người cha quay mặt đi thật nhanh. Có người vợ trẻ ôm con vào ngực, nước mắt rơi

Quảng Trị14/01/2026Trần Thị Hồng Tuyên (Đoàn xã Trường Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần đơn vị nhận được thư hậu phương, cả lán rừng như sáng lên. Nhưng công việc khó nhất lại là mang thư báo tử về quê. Anh Ba được giao nhiệm vụ ấy. Trên đường về làng, chiếc ba lô của anh nhẹ bẫng, nhưng lòng thì nặng trĩu. Anh biết, mỗi phong thư anh mang theo là một nỗi đau không thể gọi tên. Nhà nào cũng đón anh bằng ánh mắt thấp thỏm. Khi anh bước vào, mọi người đã hiểu. Có bà mẹ lặng người không khóc. Có người cha quay mặt đi thật nhanh. Có người vợ trẻ ôm con vào ngực, nước mắt rơi

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn