NGƯỜI MANG TIẾNG HÁT
NGƯỜI MANG TIẾNG HÁT
Trong đơn vị, anh Lâm không phải người khỏe nhất, cũng không phải người giỏi nhất. Nhưng anh có một thứ mà ai cũng nhớ – giọng hát.
Những đêm nghỉ hiếm hoi, khi mọi người quây quần bên nhau, anh lại cất tiếng hát. Không cần nhạc, không cần sân khấu, chỉ cần một khoảng lặng.
Giọng anh không quá hay, nhưng ấm. Mỗi câu hát như xua đi mệt mỏi, khiến mọi người thấy nhẹ lòng.
Có người nói:
“Nghe ông hát, tự nhiên thấy như đang ở nhà.”
Anh chỉ cười.
Một lần, sau một trận đánh dài, đơn vị gần như kiệt sức. Không ai nói chuyện, không ai cười.
Anh Lâm khẽ cất tiếng hát.
Ban đầu chỉ một mình anh, rồi dần dần, có người hát theo.
Giữa rừng sâu, trong đêm tối, tiếng hát lan ra, nhẹ nhưng bền.
Đó không chỉ là âm thanh, mà là niềm tin.
Sau trận chiến cuối cùng, anh không còn nữa.
Không ai còn nghe tiếng hát của anh.
Nhưng nhiều năm sau, khi gặp lại nhau, những người lính cũ vẫn nhớ một giai điệu.
Họ không nhớ hết lời, nhưng nhớ cảm giác.
Một người nói:
“Tiếng hát ấy vẫn còn, chỉ là mình không nghe thấy thôi.”


