Bài viết

NGƯỜI MANG TIẾNG SÁO TRÚC

NGƯỜI MANG TIẾNG SÁO TRÚC

Lào Cai15/05/2026Đoàn xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh Phương quê ở vùng ven sông, nơi tuổi thơ anh gắn với những buổi chiều chăn trâu thổi sáo.

Ra chiến trường, anh vẫn mang theo cây sáo trúc nhỏ trong ba lô.

Những đêm hiếm hoi yên tiếng bom, anh thường ngồi bên mép suối thổi sáo thật khẽ.

Âm thanh trong trẻo vang lên giữa rừng sâu khiến ai nghe cũng lặng người.

Có chiến sĩ đang sốt rét cũng gượng cười khi nghe tiếng sáo.

Có người quay mặt đi để giấu nỗi nhớ nhà.

Anh Phương thường nói:

“Còn nghe được tiếng sáo nghĩa là lòng mình chưa chai sạn.”

Một buổi sáng cuối xuân, đơn vị đang hành quân qua triền núi thì bị địch phục kích.

Tiếng súng vang dội giữa cánh rừng còn phủ sương.

Một chiến sĩ trẻ bị thương ở chân không thể chạy kịp.

Anh Phương quay lại dìu đồng đội băng qua bãi đất đầy khói lửa.

Người lính ấy được cứu sống.

Sau hòa bình, mỗi lần nghe tiếng sáo trúc vang lên giữa chiều quê, ông lại nhớ tới người đồng đội đã gửi lại tuổi xuân mình giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI MANG TIẾNG SÁO TRÚC | Câu chuyện thời hoa lửa