Bài viết

NGƯỜI MẤT TÍCH TRONG ĐỘI HÌNH XE

Ký ức về một người đồng đội mất tích trong đội hình xe, để lại khoảng trống không thể lấp đầy trong hành trình Trường Sơn.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những đêm vượt trọng điểm và những chuyến xe xuyên rừng, điều mà những người lính lái xe sợ nhất không chỉ là bom đạn.

Mà là sự im lặng bất thường sau mỗi chuyến đi.

Trong một chuyến vận chuyển năm ấy, đoàn xe của bác Trần Văn Hòa có sáu chiếc cùng xuất phát.

Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường trong suốt hành trình ban đầu.

Đội hình giữ khoảng cách đều.

Tín hiệu được truyền qua từng người.

Anh Lâm vẫn ngồi bên cạnh cabin xe của bác Hòa như mọi lần.

Nhưng khi đi qua một đoạn đường bị đánh phá trước đó, đoàn xe buộc phải tách ra để tránh khu vực nguy hiểm.

Đó là lúc mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Trong bóng tối dày đặc của rừng Trường Sơn, từng chiếc xe phải tự tìm đường vòng.

Sáng hôm sau, khi tập hợp lại tại điểm hẹn, chỉ còn năm xe trở về đúng vị trí.

Chiếc xe thứ sáu không xuất hiện.

Không tín hiệu.

Không liên lạc.

Không dấu vết rõ ràng.

Không ai nói ra ngay điều mình nghĩ, nhưng tất cả đều hiểu tình huống không lành.

Chỉ huy đơn vị quyết định chờ thêm một thời gian ngắn, sau đó tổ chức tìm kiếm.

Bác Hòa và anh Lâm được phân công quay lại đoạn đường cũ để kiểm tra.

Con đường hôm trước giờ trở nên im lặng đến lạ.

Chỉ còn dấu bánh xe mờ dần trong đất đỏ.

Không còn tiếng động cơ quen thuộc.

Không còn tín hiệu đồng đội.

Họ đi chậm dọc theo tuyến đường đã qua.

Gọi lớn trong rừng.

Nhưng chỉ có tiếng vọng lại từ vách núi.

Không có câu trả lời.

Đến một khúc cua gần sườn dốc, họ phát hiện dấu vết một vụ sạt nhỏ.

Một số mảnh gỗ và dấu lốp xe còn in mờ.

Nhưng chiếc xe thì không còn thấy đâu.

Không ai dám khẳng định điều gì ngay lúc đó.

Chỉ có một cảm giác nặng trĩu lan ra giữa những người còn lại.

Cuộc tìm kiếm kéo dài thêm nhiều ngày sau đó.

Nhưng kết quả vẫn không thay đổi.

Chiếc xe thứ sáu và người lái xe của nó đã không còn quay lại đội hình.

Sau sự việc ấy, cả đơn vị vận tải trở nên trầm lặng hơn.

Không ai nhắc lại nhiều.

Nhưng trong lòng mỗi người, một khoảng trống đã hình thành.

Bác Hòa nhớ rất rõ người lái xe ấy là một người ít nói, luôn cười hiền khi gặp đồng đội.

Mỗi lần dừng xe nghỉ, anh thường giúp sửa chữa những hỏng hóc nhỏ cho xe khác.

Một con người bình dị, không phô trương, nhưng luôn có mặt khi cần.

Sự mất tích của anh trở thành một ký ức không lời trong đơn vị.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại, bác Hòa chỉ nói ngắn gọn:

“Có những người rời đội hình mà không ai kịp nói lời chia tay.”

Và chính những khoảng trống như thế đã làm nên sự khắc nghiệt nhưng cũng rất thật của chiến tranh, nơi mỗi chuyến xe Trường Sơn đều mang theo cả sự sống, niềm tin và những mất mát không thể gọi tên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn