Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI MAY CỜ TỔ QUỐC CHO CHIẾN THẮNG BUÔN MA THUỘT

Ninh Bình15/04/2026Trường THPT Hoa Lư A (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tham gia cách mạng từ khi còn trẻ, do biết nhiều về may vá nên năm 1966, bà Lan được cấp trên phân về Tổ may mặc, Ban Kinh tài của huyện H4, tỉnh Đắk Lắk (nay là thị xã Buôn Hồ, huyện Krông Năng, huyện Krông Buk). Bấy giờ, tổ may của bà chỉ có 3 người, 1 tổ trưởng và 2 nhân viên.

Thời gian đầu, nhiệm vụ của bà và các thành viên trong tổ là phụ trách may quần áo, mũ tai bèo, balo, túi đựng gạo… cho các chiến sĩ bộ đội địa phương, bên cạnh công tác hậu cần và tăng gia sản xuất. Nhưng từ năm 1967 trở đi, tổ may của bà nhận thêm nhiệm vụ may cờ Tổ quốc.

“Ngày đó, nguồn nguyên liệu rất khan hiếm. Để có vải may cờ, tôi cùng các chị em trong tổ thường xuyên phải xuống địa bàn, liên hệ với cơ sở của ta trong vùng địch để nhờ mua hộ vải trong dân và đưa đến điểm tập kết. Khi cơ sở báo ra, nếu địa điểm được an toàn, không có lính mai phục thì mọi người trong tổ bí mật đi lấy vải về, có khi, đang đi mà bị lộ thì phải tìm cách rút lui”, bà Lan nhớ lại.

Quá trình lấy vải là khâu khó nhất, bởi đi đâu cũng có tai mắt của địch, mua nhiều là bị chú ý, xét hỏi, đặc biệt lại là vải màu đỏ và vàng dùng để may cờ. Trong một lần đi lấy vải, bà Lan bị địch tập kích, bắn vào chân để lại thương tật, tuy vậy bà vẫn cố gắng để mang vải về căn cứ.

Bà cho biết, lấy được vải đã là rất khó, song việc bảo vệ cờ, vải cũng không dễ dàng chút nào. Quá trình thực hiện nhiệm vụ may cờ Tổ quốc, bà cùng đồng đội trong tổ may H4 luôn nêu cao tinh thần cảnh giác, bên ngoài lúc nào cũng cắt cử người canh gác liên tục. Bởi tất cả đều ý thức sâu sắc sứ mệnh của mình, không cho phép xảy ra bất kỳ sự cố nào làm ảnh hưởng đến mục tiêu chung phục vụ kháng chiến.

Mỗi khi có tin báo địch càn quét căn cứ, các thành viên trong tổ phải cất giấu hết đồ đạc bằng cách ngụy trang: đào hố đặt vải và dùng cỏ tranh phủ lên trên, hay giấu vải trong các khe đá ở ngoài suối, nhờ vậy mà bảo đảm được các kho dự trữ vải.

"Có lần địch phát hiện, vào thu mất một đầu máy may, nhưng vải không bị mất. Thà rằng mất máy may mình còn gửi nhờ cơ sở mua mang ra được, nhưng vải là phải giữ, không thể để mất, bởi quá trình lấy vải tràn ngập rủi ro, nguy hiểm" - bà Lan cười khi nhắc lại kỷ niệm năm xưa.

Không chỉ vất vả trong quá trình đi lấy vải may cờ, cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của bà cùng đồng đội ở H4 cũng gặp rất nhiều khó khăn, mọi người phải tăng gia sản xuất, tự làm tự ăn, có lúc phải nhịn đói, ăn rau, củ chứ không có gạo ăn thường xuyên.

“Bối cảnh chiến trường bấy giờ rất ác liệt. Địch đánh phá liên tục, máy bay trên cao rải chất độc xuống khiến củ mì, sắn đắng không ăn được. Không có muối, chúng tôi phải đốt cỏ tranh để lấy tro ăn kèm cho có vị mặn…”, bà Lan bồi hồi.

Giữa muôn trùng gian khó ấy, các “chiến binh” của tổ may H4 vẫn giữ tinh thần lạc quan, vui vẻ, vững niềm tin vào cách mạng với quyết tâm cao nhất hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn