NGƯỜI MAY LẠI ÁO RÁCH
NGƯỜI MAY LẠI ÁO RÁCH
Anh Tân vốn là thợ may ở quê trước khi nhập ngũ.
Ra chiến trường, trong ba lô anh lúc nào cũng có một cuộn chỉ và vài chiếc kim nhỏ.
Quần áo lính hành quân nhiều ngày thường rách vai, sờn gấu hoặc bung cúc.
Mỗi tối nghỉ chân, anh Tân lại ngồi dưới ánh đèn dầu khâu lại áo cho đồng đội.
Có người ngủ quên lúc nào không biết, sáng dậy đã thấy chiếc áo rách được vá gọn gàng đặt bên cạnh.
Anh thường cười:
“Áo lành thì đi đường đỡ lạnh.”
Giữa chiến tranh khốc liệt, những đường kim nhỏ bé ấy khiến ai cũng thấy mình được quan tâm như người thân trong gia đình.
Một lần, đơn vị bị đánh bất ngờ giữa đêm.
Trong lúc mọi người rút lui, một thương binh bị mắc lại trong căn hầm sập.
Anh Tân lao vào kéo đồng đội ra ngoài.
Người thương binh được cứu sống.
Nhưng anh Tân đã mãi mãi nằm lại bên căn hầm đầy đất đá.
Sau hòa bình, nhiều người lính cũ vẫn còn giữ những chiếc áo từng được anh vá lại.
Những đường chỉ đã bạc màu theo năm tháng, nhưng tình đồng đội của thời hoa lửa thì vẫn còn nguyên vẹn.


