Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ 30 năm giữ nguyên căn phòng của hai người con liệt sĩ

Câu chuyện kể về một người mẹ Hà Tĩnh mất hai người con trong chiến tranh nhưng vẫn sống bằng ký ức yêu thương và niềm tự hào lặng thầm.

Hà Tĩnh02/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Hảo sống tại một vùng quê nghèo của Hà Tĩnh. Gia đình đông con, cuộc sống chủ yếu dựa vào vài sào ruộng. Hai người con trai lớn của mẹ đều lần lượt nhập ngũ trong giai đoạn chiến tranh ác liệt nhất.

Người con đầu lên đường năm 1968. Hai năm sau, người con thứ hai tiếp bước anh. Ngày tiễn các con đi, mẹ không khóc trước mặt con. Mẹ chỉ lặng lẽ chuẩn bị cơm nắm, vá lại áo quần và dặn đi dặn lại rằng nếu có đói cũng phải giữ gìn sức khỏe.

Trong nhiều năm, những lá thư là niềm vui duy nhất của mẹ. Có những đêm mất ngủ, mẹ lấy thư ra đọc đi đọc lại dù thuộc từng chữ. Trong thư, các con luôn nói rằng mọi thứ vẫn ổn, bảo mẹ yên tâm.

Rồi giấy báo tử của người con đầu tiên gửi về. Mẹ gần như gục ngã nhưng vẫn nuôi hy vọng người con thứ hai sẽ trở về.

Ba năm sau, gia đình tiếp tục nhận tin dữ.

Mẹ kể thời điểm ấy bà không còn khóc nổi nữa. Nỗi đau quá lớn khiến bà chỉ ngồi lặng nhìn khoảng sân trước nhà suốt nhiều ngày.

Điều đặc biệt là mẹ giữ nguyên căn phòng của hai con suốt hơn 30 năm. Những chiếc giường tre cũ, bộ quần áo học sinh, chiếc bàn học nhỏ vẫn được giữ nguyên vị trí.

Con cháu nhiều lần muốn sửa sang lại nhưng mẹ không đồng ý.

Mẹ nói: “Biết đâu một ngày tụi nó về, vẫn nhận ra nhà mình.”

Những năm cuối đời, mẹ thường ngồi trong căn phòng ấy rất lâu. Với mẹ, đó không chỉ là một căn phòng, mà là nơi giữ lại tuổi trẻ của hai người con đã hiến dâng cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn