NGƯỜI MẸ ANH HÙNG DƯỚI LÀN MƯA BOM BÃO ĐẠN
Mẹ Suốt (tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sinh năm 1906) sinh ra tại xã Bảo Ninh, Quảng Bình. Cả cuộc đời mẹ gắn liền với sóng nước và những chuyến đò. Hình ảnh mẹ hiện lên trong thơ Tố Hữu đầy bình dị nhưng cũng rất đỗi can trường: "Ngẩng đầu mái tóc mẹ rung Gió lay như sóng biển tùng mờ xa."
Một tay lái chiếc đò ngang
Năm 1964, khi đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, Quảng Bình trở thành "tọa độ lửa". Ở tuổi 60, mẹ Suốt vẫn bất chấp nguy hiểm, một mình một chèo vận chuyển vũ khí và bộ đội sang sông. Tinh thần ấy được đúc kết qua những câu thơ đầy tự hào:
"Một tay lái chiếc đò ngang Bến sông Nhật Lệ, quân sang đêm ngày Sợ chi sóng gió tàu bay Tây kia mình đã thắng, Mỹ này ta chẳng thua!"
Lòng yêu nước thắng nỗi sợ hãi
Khi được hỏi về sự gan góc giữa làn bom đạn, mẹ trả lời bằng sự khiêm nhường nhưng vô cùng quyết liệt. Mẹ coi việc cứu nước là trách nhiệm chung, không phân biệt tuổi tác:
"Gan chi, gan rứa, mẹ nờ? Mẹ rằng: Cứu nước, mình chờ chi ai? Chẳng bằng con gái, con trai Sáu mươi còn một chút tài đò đưa."
Vinh danh và Hy sinh
Ngày 1/1/1967, mẹ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động. Mẹ hy sinh ngày 11/10/1968 trong một đợt bom oanh tạc ngay bên bến phà gắn liền với tên tuổi mình. Mẹ ngã xuống, nhưng hình ảnh người mẹ chèo đò đã trở thành biểu tượng bất tử:
"Ghé tai mẹ kể: Chuyện đời Mênh mông gió biển, lênh đênh sớm chiều..."
Giá trị trường tồn
Tượng đài Mẹ Suốt ngày nay bên bờ sông Nhật Lệ không chỉ là nơi tưởng nhớ một cá nhân, mà là hiện thân của hàng triệu "Người có công" – những người dân bình thường đã làm nên lịch sử bằng sự gan dạ và lòng yêu nước nồng nàn.



