Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ anh hùng giữa lửa đạn Thanh Khê

Mẹ Lê Thị Dảnh, nhân vật tượng đài sừng sững giữa trung tâm TP Đà Nẵng, bị tra tấn đến chết nhưng quyết không khai nơi nuôi giấu các chiến sĩ biệt động.

Bắc Ninh27/02/2026Hoàng Thu Phương (Trường Cao đẳng Công nghệ Việt-Hàn Bắc Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi chiến tranh ở Việt Nam bước vào giai đoạn ác liệt nhất sau Tết Mậu Thân 1968, khắp miền đất nước, trong lòng đô thị mà kẻ thù tưởng như an toàn, cũng nhen nhúm những ngọn lửa của ý chí tự do. Giữa những con phố chằng chịt của quận Nhì (nay là quận Thanh Khê, Đà Nẵng), một bà mẹ nhỏ bé với trái tim lớn đã trở thành biểu tượng bất khuất của tinh thần cách mạng. Bà ấy chính là Mẹ Nhu — tên thường gọi của bà Lê Thị Dảnh, người đã dũng cảm nuôi giấu các chiến sĩ biệt động ngay trong lòng thành phố địch.

Sinh ra và lớn lên ở vùng Thanh Khê, bà không chỉ là một người mẹ bình thường mà còn là người đưa tay che chắn cho những mảnh đời chiến sĩ trong cảnh chiến tranh. Từ năm 1967, khi khu vực này được lựa chọn làm “căn cứ lõm” giữa lòng địch theo chỉ thị của Đặc khu ủy Quảng Đà, bà đã đào hầm bí mật ngay trong vách tre nhà mình — một không gian tối, chật hẹp nhưng lại là nơi trú ẩn an toàn cho các cán bộ, chiến sĩ biệt động.

Căn hầm ấy, rộng chỉ vài mét, không có ánh sáng ngoài khe cửa nhỏ bé và lỗ thông hơi để thở, nhưng nó là trái tim của một tập thể chiến đấu. Mỗi buổi sáng, bà lặng lẽ mua bánh mì, giấu thức ăn trong giỏ rồi mang qua những con đường nhỏ, len lỏi qua mắt kẻ thù để tiếp tế cho những người con của mình. Đêm xuống thì tín hiệu của bà báo an toàn, các chiến sĩ mới dám chui ra khỏi hầm tắm rửa, ăn uống, chuẩn bị cho nhiệm vụ ngày mai.

Trong số những người được bà che chở có các chiến sĩ như Nguyễn Văn Huề, Trần Thanh Trung, và cô chiến sĩ dũng cảm Nguyễn Thị Tám — người sau này còn sống đến hôm nay và kể lại ký ức nghẹn ngào về ngày ấy. Họ là một phần trong nhóm được biết đến với danh hiệu “7 dũng sĩ Thanh Khê”, đứng lên chiến đấu ngay trong lòng thành phố do đối phương kiểm soát, gây tiếng vang lớn cho phong trào cách mạng nơi đây.

Nhưng khi định mệnh đưa họ đến thời khắc quyết liệt nhất, hôm 25–26/12/1968, kẻ thù đã phát hiện ra nơi ẩn náu. Lữ Hùng – một chiến sĩ trong nhóm – bị phát hiện khi cố gắng rời đi trên đường chiêu hồi, và báo động dồn dập vang lên. Quân địch bao vây khu phố; chúng khống chế con trai của Mẹ Nhu là anh Phạm Phú Long và tra tấn nhằm buộc tiết lộ nơi các chiến sĩ đang ẩn náu. Nhưng dù bị đánh đập đến mức đau đớn, bà kiên quyết không tiết lộ bất cứ điều gì. Khi đối mặt với kẻ thù, bà thét lớn rằng bà “nuôi cộng sản ngay trong lòng thành phố này”, một câu nói như thép nung đỏ giữa lưỡi dao chiến tranh.

Kẻ thù cuồng nộ với lời thách thức ấy và quyết định bắn bà ngay trong sân nhà khi bà 56 tuổi. Âm thanh của viên đạn ấy không chỉ kết thúc cuộc đời một người mẹ, mà còn khắc sâu hình ảnh người phụ nữ kiên trung ấy vào trái tim những người chiến sĩ phía dưới hầm. Những người con mà bà nuôi giúp nhau quyết tâm chiến đấu, nổ lựu đạn và bật tung nắp hầm, lao lên đánh trả, rồi rút lui qua các ngõ nhỏ đầy kinh nghiệm từng đi lại. Trong trận cam go đó, anh Huề hy sinh anh dũng, tạm ở lại hòng lừa địch rồi nổ lựu đạn tiêu diệt nhiều kẻ thù, giúp những người còn lại trốn thoát và sau cùng gặp được lực lượng tiếp ứng.

Chiến công ấy không chỉ là một trận đánh đầy quyết tâm mà còn là biểu tượng sống động của tinh thần “không có gì quý hơn độc lập tự do”. Hình ảnh Mẹ Nhu che chở cho các chiến sĩ, hy sinh vì lý tưởng cách mạng, đã được ghi lại trong di tích lịch sử, nơi ngày nay trở thành điểm giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ. Bà được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, và ngôi nhà bà ngày xưa cùng những chiến sĩ một thời được công nhận là di tích lịch sử cấp quốc gia, đồng thời một tượng đài khắc từ hàng nghìn vỏ đạn đứng sừng sững giữa đại lộ Điện Biên Phủ như lời nhắc về một thời hoa lửa hào hùng.

Câu chuyện của Mẹ Nhu và những dũng sĩ Thanh Khê không chỉ là ký ức về bom đạn và sự hiểm nguy mà còn là bản anh hùng ca về lòng can đảm, sự hy sinh và tinh thần không khuất phục trong những ngày gian khó nhất của lịch sử. Họ là những ngọn lửa nhỏ, nhưng cùng nhau thắp lên niềm tin không thể dập tắt cho một đất nước đang chiến đấu vì tự do, độc lập và thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn