Người Mẹ Anh Hùng mẹ Suốt
Người Mẹ Anh Hùng mẹ Suốt
Mẹ Suốt – Người mẹ chèo đò giữa mưa bom bão đạn
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất Quảng Bình – nơi được mệnh danh là “tuyến lửa” của miền Bắc – phải hứng chịu hàng nghìn trận bom tàn khốc. Trên dòng sông Nhật Lệ, giữa mưa bom bão đạn ấy, có một người mẹ đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng: Mẹ Suốt.
Mẹ Suốt tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sinh năm 1908 tại xã Bảo Ninh, Đồng Hới, Quảng Bình. Khi chiến tranh leo thang ác liệt vào những năm 1964–1965, cầu đường bị đánh phá liên tục, việc vận chuyển bộ đội, thương binh và hàng hóa qua sông Nhật Lệ trở nên vô cùng khó khăn. Dù đã ngoài 50 tuổi, Mẹ Suốt vẫn tình nguyện nhận nhiệm vụ chèo đò đưa bộ đội và hàng tiếp tế qua sông.
Công việc tưởng như bình dị ấy lại vô cùng nguy hiểm. Máy bay Mỹ thường xuyên ném bom xuống các bến phà, bến đò để cắt đứt tuyến chi viện từ hậu phương vào tiền tuyến. Mỗi chuyến đò qua sông là một lần đối diện với cái chết. Thế nhưng, Mẹ Suốt chưa bao giờ chùn bước. Khi bom nổ, mẹ bình tĩnh chèo đò áp sát bờ hoặc nép vào những khúc cong của dòng sông để tránh mảnh đạn. Có lúc đò bị sóng bom hất nghiêng, mẹ vẫn giữ vững tay chèo, đưa mọi người sang bờ an toàn.
Hình ảnh người mẹ nhỏ bé giữa sông nước mênh mông, mái tóc bạc phơ, đôi tay rắn rỏi giữ chặt mái chèo giữa tiếng bom rít trên đầu đã trở thành biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Bộ đội qua sông thường gọi mẹ bằng cái tên thân thương “Mẹ Suốt”, bởi ở nơi tuyến lửa, mẹ không chỉ là người chèo đò mà còn là chỗ dựa tinh thần cho bao chiến sĩ trẻ.
Nhà thơ Tố Hữu đã từng xúc động viết về mẹ trong bài thơ “Mẹ Suốt” với những câu thơ đầy cảm phục:
“Gan chi gan rứa mẹ nờ?
Mẹ rằng: Cứu nước mình chờ chi ai?”
Những vần thơ ấy không chỉ khắc họa hình ảnh một người mẹ dũng cảm, mà còn phản ánh tinh thần chung của nhân dân Quảng Bình – nơi “gió Lào cát trắng” nhưng ý chí sắt son.
Năm 1968, trong một trận bom ác liệt, Mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của mẹ để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng bào và chiến sĩ. Nhưng cũng từ đó, hình ảnh của mẹ trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần “giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh”.


