Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ ANH HÙNG – NGUYỄN THỊ SUỐT

TP. Hồ Chí Minh07/07/2026Nguyễn Thị Thảo Nguyên (Đoàn trường Đại học Văn Hiến)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI MẸ ANH HÙNG – NGUYỄN THỊ SUỐT

Trong lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có biết bao người con ưu tú đã cống hiến tuổi trẻ, sức lực và cả tính mạng cho nền độc lập của Tổ quốc. Bên cạnh những người lính trực tiếp chiến đấu nơi chiến trường, còn có những người mẹ bình dị nhưng đã góp phần làm nên những chiến công vang dội bằng sự hy sinh thầm lặng của mình. Một trong những người mẹ mà em vô cùng kính trọng và ngưỡng mộ là Nguyễn Thị Suốt – người mẹ anh hùng đã không quản bom đạn, ngày đêm chèo đò đưa bộ đội, thương binh và vũ khí vượt qua sông Nhật Lệ trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hình ảnh Mẹ Suốt không chỉ là niềm tự hào của quê hương Quảng Bình mà còn là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước và đức hy sinh của người phụ nữ Việt Nam.

Mẹ Suốt tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sinh năm 1906 tại làng Mỹ Cảnh, xã Bảo Ninh, nay thuộc thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Mẹ sinh ra trong một gia đình ngư dân nghèo. Từ nhỏ, cuộc sống của Mẹ đã rất vất vả, phải đi làm thuê từ khi còn bé để phụ giúp gia đình. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Mẹ lập gia đình và mưu sinh bằng nghề chèo đò trên sông Nhật Lệ. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng Mẹ luôn chăm chỉ lao động, sống chan hòa với mọi người và nổi tiếng là người phụ nữ giàu lòng nhân ái.

Đến năm 1964, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh và đánh phá miền Bắc, Quảng Bình trở thành một trong những địa phương bị ném bom ác liệt nhất. Sông Nhật Lệ là tuyến giao thông quan trọng nối liền hai bờ, phục vụ việc vận chuyển bộ đội, thương binh, lương thực và vũ khí vào chiến trường miền Nam. Mỗi chuyến đò qua sông đều phải đối mặt với bom rơi, đạn nổ và nguy cơ hy sinh bất cứ lúc nào. Thế nhưng, mặc dù khi ấy đã gần sáu mươi tuổi, Mẹ Suốt vẫn tình nguyện nhận nhiệm vụ chèo đò phục vụ kháng chiến.

Ngày nào cũng vậy, từ sáng sớm đến đêm khuya, Mẹ cần mẫn chèo từng chuyến đò đưa cán bộ, chiến sĩ, thương binh và hàng hóa vượt qua dòng sông Nhật Lệ. Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, tiếng bom đạn vang lên dữ dội nhưng Mẹ vẫn bình tĩnh giữ chắc mái chèo. Có những lúc bom nổ ngay sát bờ sông, nước bắn tung trắng xóa, chiếc đò chao đảo dữ dội, vậy mà Mẹ vẫn không hề nao núng. Đối với Mẹ, chỉ cần đưa được bộ đội sang bờ an toàn là niềm vui lớn nhất.

Những người từng được Mẹ đưa qua sông kể lại rằng Mẹ luôn động viên mọi người bằng nụ cười hiền hậu và lời nói đầy lạc quan. Mẹ thường bảo rằng bom đạn có thể phá hủy nhà cửa nhưng không thể khuất phục được ý chí của người Việt Nam. Chính tinh thần ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao chiến sĩ trước khi bước vào những trận đánh ác liệt.

Trong suốt nhiều năm làm nhiệm vụ, Mẹ đã thực hiện hàng nghìn chuyến đò qua sông Nhật Lệ, góp phần giữ vững mạch máu giao thông phục vụ chiến trường. Mỗi chuyến đò của Mẹ đều chứa đựng lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Mẹ không coi mình là người lập công mà chỉ nghĩ đơn giản rằng mình đang làm điều có ích cho đất nước.

Sự gan dạ của Mẹ khiến nhiều người vô cùng khâm phục. Có lần máy bay Mỹ lao xuống bắn phá dữ dội, mọi người đều lo lắng, nhưng Mẹ vẫn bình tĩnh đưa chiếc đò sang bờ bên kia. Đối với Mẹ, nếu mình dừng lại thì việc chi viện cho tiền tuyến sẽ bị gián đoạn. Chính tinh thần trách nhiệm ấy đã làm nên hình ảnh bất tử của người mẹ chèo đò trên dòng sông Nhật Lệ.

Những cống hiến to lớn của Mẹ Suốt đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Năm 1967, Mẹ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động vì những thành tích đặc biệt xuất sắc trong công tác phục vụ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đây là phần thưởng cao quý dành cho người phụ nữ bình dị nhưng có trái tim vô cùng lớn lao.

Đến tháng 10 năm 1968, trong một lần đang làm nhiệm vụ tại bến đò Bảo Ninh, Mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh trong trận bom của không quân Mỹ. Sự ra đi của Mẹ khiến đồng bào và chiến sĩ vô cùng thương tiếc. Tuy Mẹ không còn nữa nhưng hình ảnh người phụ nữ tóc bạc vẫn kiên cường chèo đò giữa mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước.

Không chỉ được nhân dân Quảng Bình ghi nhớ, Mẹ Suốt còn được cả nước biết đến qua bài thơ "Mẹ Suốt" của Tố Hữu. Nhà thơ đã khắc họa hình ảnh người mẹ với mái tóc bạc bay trong gió, một tay vững vàng cầm mái chèo, bất chấp bom rơi đạn nổ để đưa bộ đội sang sông. Những câu thơ ấy đã làm cho hình tượng Mẹ Suốt trở nên gần gũi và sống mãi trong lòng nhiều thế hệ người Việt Nam.

Ngày nay, bên dòng sông Nhật Lệ hiền hòa có Tượng đài Mẹ Suốt sừng sững hướng mặt ra dòng sông. Bức tượng khắc họa hình ảnh Mẹ đang cầm mái chèo, ánh mắt nhìn về phía trước như vẫn tiếp tục đưa những chuyến đò vượt qua bom đạn năm xưa. Mỗi năm có rất nhiều người dân và du khách đến đây dâng hương, tham quan và bày tỏ lòng biết ơn đối với người mẹ anh hùng.

Qua câu chuyện về Mẹ Suốt, em càng hiểu rằng để có được cuộc sống hòa bình hôm nay, biết bao thế hệ cha ông đã phải hy sinh, cống hiến không ngừng nghỉ. Mẹ không phải là một người lính cầm súng ngoài mặt trận, nhưng những chuyến đò của Mẹ cũng chính là những "trận đánh" đầy hiểm nguy. Tinh thần dũng cảm, lòng yêu nước và sự hy sinh của Mẹ là bài học quý giá cho thế hệ trẻ.

Là một học sinh, em luôn tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người, đồng thời trân trọng nền hòa bình mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương. Em tin rằng hình ảnh Mẹ Suốt sẽ mãi là nguồn động lực để thế hệ trẻ Việt Nam tiếp tục sống đẹp, sống có ích và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

Có người từng nói rằng: "Có những người anh hùng không cầm súng, nhưng trái tim của họ mạnh mẽ hơn mọi vũ khí." Mẹ Suốt chính là một người như thế. Cuộc đời của Mẹ là bản anh hùng ca về lòng dũng cảm, sự kiên cường và tình yêu Tổ quốc. Dù thời gian có trôi qua, hình ảnh người mẹ chèo đò trên sông Nhật Lệ vẫn sẽ mãi in đậm trong lòng nhân dân Việt Nam như một biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng và của người phụ nữ Việt Nam bất khuất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn