NGƯỜI MẸ ANH HÙNG Ở NƠI ĐẦU SÓNG NGỌN GIÓ
Ai đã một lần đến quê hương mẹ Đào Thị Ngoét xã Trân Châu, Cát Hải
trong những ngày lửa đạn chiến tranh mới thấy được sự hy sinh thầm lặng của mẹ
cho Tổ quốc, cho quê hương.
Đảo Cát Bà nơi rừng vàng biển bạc, vị trí tiền tiêu bốn mùa sóng vỗ, nhưng
dưới ách áp bức, bóc lột và chính sách ngu dân của thực dân Pháp xâm lược, nhân
dân trên đảo thêm căm thù giặc, sẵn sàng đi theo cách mạng. Mẹ Đào Thị Ngoét,
cũng như bao bà mẹ khác trên đảo, cả cuộc đời gắn bó với làng quê Trân Châu heo
hút núi đồi nhưng cũng một thời nổi tiếng kiên cường kháng chiến chống Pháp của
vùng đất “Hà Sen anh dũng”.
Mẹ chăm chỉ với công việc ruộng nương đồng áng, nuôi dạy các con để
chồng vào du kích. Ông Hoàng Văn Phúc, chồng mẹ sau mấy năm tham gia chiến
đấu đánh giặc giữ đảo, được anh em tín nhiệm bầu làm tiểu đội trưởng du kích xã.
Năm 1954, trong trận chống càn ở Trân Châu, ông Hoàng Văn Phúc đã anh dũng
hy sinh, để lại cho mẹ sáu người con thơ dại.
Nén chịu đau thương, khổ cực, mẹ tần tảo nuôi dạy các con khôn lớn. Ngày
ngày, từ sáng đến tối mịt, mẹ lên núi, ra nương ruộng trồng khoai sắn, xuống ven
biển bắt hà, ốc… kiếm cái ăn cho đàn con nhỏ. Bàn chân mẹ in khắp bãi bờ, rừng
núi nhưng chẳng đủ nuôi con. Mẹ chẳng kêu trời, biết đó là tội ác của giặc Pháp.
Năm 1955, đảo quê hương được giải phóng, đất nước hòa bình. Chính quyền xã và
bà con thôn xóm đã dành nhiều sự giúp đỡ gia đình mẹ vượt qua những khó khăn
của cuộc sống thường ngày. Bầu bí lớn lên, lưng mẹ còng xuống.
Năm 1964, được mẹ đồng ý, Hoàng Văn Hạnh, con trai lớn đã nối bước cha,
nhập ngũ và vào Nam chiến đấu. Dừng chân nơi đỉnh dốc, mẹ âm thầm gạt nước
mắt dõi theo bóng con.
Mấy năm sau, năm 1969, khi đất nước cần sức trẻ chống kẻ thù xâm lăng,
Hoàng Văn Công, con trai thứ hai của mẹ, xung phong vào “bộ đội cụ Hồ”. Mẹ lưu
luyến tiễn con đi mà lòng trĩu nặng nhớ thương. Những đêm dài nghe đài báo tin
thắng trận, mẹ thao thức đợi mỏi mòn tin con. Tóc mẹ đã bạc lại bạc hơn khi được
báo tin 2 con lần lượt hy sinh vì nghĩa hiếu trung với Tổ quốc, với nhân dân.
Những giọt nước mắt mặn mòi, nhạt nhòa trên gương mặt đau đớn của mẹ. Chẳng
thể còn nỗi đau nào hơn thế với người mẹ trên đời. Suốt đời mình mẹ đã dạy các
con sống vì nhân, vì nghĩa. Các anh ngã xuống nơi chiến trường, mẹ yên lòng vì
các con mẹ đã biết hy sinh cho bình yên của Tổ quốc.
Mẹ về với tổ tiên, không kịp hưởng niềm vui lớn lao của dân tộc: miền Nam
giải phóng, đất nước thống nhất. Chỉ có chúng con, lớp trẻ hôm nay, được hưởng
trọn vẹn thành quả cách mạng trong đó có sự hy sinh lớn lao, mà thầm lặng của mẹ
và biết bao bà mẹ Việt Nam khác. Chúng con biết ơn mẹ. Tổ quốc Việt Nam ghi
công mẹ và truy tặng mẹ danh hiệu cao quý: “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”…


