Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI MẸ ANH HÙNG TRÊN DÒNG SÔNG NHẬT LỆ

NGƯỜI MẸ ANH HÙNG TRÊN DÒNG SÔNG NHẬT LỆ

Hải Phòng30/03/2026Trần Lê Hoàng Anh - Nguyễn Phương Hoa (Trường Đại Học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến chiến tranh hay còn gọi với cái tên mỹ miều – thời hoa lửa ta thường nghĩ ngay đến những người con máu đỏ da vàng từ người nông dân chân lấm tay bùn đến bậc tri thức áo vải khăn nâu từ miền suối ồn ào đến miền đảo xa bằng tiếng người chỉ cần tổ quốc cắt lời gọi họ sẵn sàng sống và cũng sẵn sàng chết vì lý tưởng cao đẹp của dân tộc tham gia chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc với sự quả cảm, bất khuất họ không sợ khó khăn, gian khổ bằng tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” :

“Ôi Tổ quốc tôi yêu như máu thịt

Như mẹ cha ta như vợ như chồng

Ôi Tổ quốc nếu cần ta chết

Cho mỗi ngôi nhà ngọn núi con sông.”

(Sao chiến thắng- Chế Lan Viên )

Khi đọc đến những vần thơ trên tôi không thể nào kìm được sự xúc động nghẹn ngào nỗi bâng khuâng thổn thức về một quá khứ đau thương nơi những người con máu đỏ da vàng đã chiến đấu mạnh mẽ, hiên ngang và bất khuất trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Trong đó tôi không khỏi bồi hồi ngưỡng mộ trước tinh thần quả cảm, ý chí sắt đá của người mẹ mảnh đất Quảng Bình ấy hay người đời còn với cái tên yêu thương - người mẹ anh hùng trên dòng sông Nhật Lệ- mẹ Nguyễn Thị Suốt.

Mẹ Nguyễn Thị Suốt (1908 – 1968), là một nữ anh hùng lao động trong Chiến tranh Việt Nam, người đã lái đò chở bộ đội, thương binh, đạn dược qua con sông Nhật Lệ trong những năm 1964 – 1967.

Mẹ sinh năm 1908 tại thôn Trung Bính, xã Bảo Ninh, thị xã Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình, trong một gia đình ngư dân nghèo, thuở nhỏ đã phải đi ở suốt 18 năm. Sau Cách mạng tháng 8, Mẹ mới lấy chồng, làm nghề chèo đò kiếm sống.Bà sinh ra 4 người con, 3 gái, 1 trai.

Nhắc đến bà ta không khỏi ngưỡng mộ trước sự mạnh mẽ dũng cảm của một người phụ nữ giản dị, bình thường nhưng làm nên điều phi thường. Vào năm 1964, sau Sự kiện Vịnh Bắc Bộ, Mỹ bắt đầu đem quân đánh phá miền Bắc. Miền đất Quảng Bình là một trong những trọng điểm đánh phá của máy bay và hải quân Mỹ, với mục đích nhằm ngăn chặn việc chi viện của miền Bắc cho lực lượng cách mạng miền Nam. Lúc đó, mẹ đã 58 tuổi nhưng vẫn xung phong nhận công việc chèo đò. Một công việc tưởng chừng bình dị- chèo đò nhưng ẩn sau đó là sự hỗ trợ lực lượng quân đội, thương binh, lương thực, vật phẩm,.. thiết yếu qua lại hai bên bờ. Đóng một vai trò vô cùng quan trọng thiết yếu giúp đỡ phần nào sự khó khăn của cách mạng lúc đấy giờ.

Kể từ đó, trong suốt những năm 1964 – 1966, mẹ vẫn giữ vững nhiệm vụ của mình, đã chèo hàng trăm lượt ngay cả những lúc máy bay Mỹ ném bom oanh tạc ác liệt. Tổng cộng ước tính mỗi năm mẹ Suốt qua lại đến 1400 chuyến.

Chính bởi những cống hiến ấy nên trong Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua toàn quốc năm 1966 tổ chức ở miền Bắc, mẹ Suốt được mời tham dự.

Ngày 1 tháng 1 năm 1967, mẹ được phong tặng danh hiệu Anh hùng ngành Giao thông vận tải trong chống Mỹ cứu nước.Cuối năm 1968, khi chiến tranh trở nên ác liệt hơn, mẹ ngừng công việc chèo đò, di chuyển lên vùng cao hơn. Ngày 11 tháng 10 năm 1968, trong một lần đi ở bến đò Bảo Ninh mẹ Nguyễn Thị Suốt hy sinh trong một trận bom bi oanh tạc Mỹ.Sự ra đi ấy đem lại một nỗi mất mát vô cùng đau thương với những người ở lại nhưng đồng thời cũng chính là bàn đạp mạnh mẽ tiếp lửa, thêm động lực để họ tiến về phía trước dành lấy độc lập tự do, trả thù cho những người đã ngã xuống.

Mẹ Suốt đã góp phần xứng đáng của mình trong chiến công chung của quân dân Quảng Bình. Hình ảnh mẹ sống mãi trong lòng nhân dân cả nước. Mẹ là biểu tượng của Chủ nghĩa anh hùng cách mạng, là tấm gương tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam anh hùng. Chiến công của mẹ gắn liền với bến đò ngang thuộc địa phận thôn Trung Bính, xã Bảo Ninh qua Hải Đình, Đồng Hới. Cái tên “Bến đò Mẹ Suốt” rất đỗi thân thương, gần gũi, rất đỗi tự hào.

Không chỉ mẹ Suốt mà bất kể người con mảnh đất chữ S này đều là những chiến binh quả cảm phi thường để rồi khi nhắc đến kẻ địch vẫn còn khiếp sợ. Trung tá Thuỷ Quân thời Hoa Kỳ ông James G.Zumwalt có từng viết:”Sai lầm của chúng tôi đó chính là chọn đối đầu với thế hệ vĩ đại nhất của người dân Việt Nam một thế hệ sẵn sàng đứng lên chống lại giặc ngoại xâm hết lần này đến lần khác”.Hình ảnh mẹ Suốt ấy như một minh chứng rõ ràng về hai chữ “chiến tranh”- đầy tàn ác và đáng sợ. Cướp đi sự sống, sự yên bình của xóm làng, mang đến sự chia ly mất mát không thể lấp đầy.Nếu chiến tranh là vực thẳm nơi kẻ phi nghĩa trút bỏ lương tri để khoác lên mình vỏ bọc của quyền lực , thì hòa bình là đỉnh cao nơi con người tìm lại chính mình trong ánh sáng của yêu thương.Nếu chiến tranh là tiếng gào thét của những linh hồn bị tổn thương, thì hòa bình là hơi thở sâu của đất mẹ, là vòng tay của sự sống, khẽ nâng con người đứng dậy sau những năm tháng rã rời trong hỗn loạn. Hiểu được điều ấy, chúng ta thêm tin yêu vào sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước của nhân dân để rồi ngày hôm nay được sống trong sự hoà bình, độc lập, tự do và hạnh phúc. Ta luôn biết ơn, trân trọng một cái nhìn đầy kiêu hãnh của tinh thần quả cảm, bất khuất của họ. Hiểu được để “tự do hoà bình không phải dễ, có được bây giờ phải cố gắng mà giữ ”(Quách Minh Sơn).

Chúng con sẽ mãi ghi nhớ công lao to lớn của mẹ đã dành cho đất nước cho dân tộc Việt Nam. Năm 1980, Ủy ban Nhân dân thị xã Đồng Hới đã cho dựng bia đài Mẹ Suốt nằm giữa trung tâm bến đò. Hiện nay ngay gần cầu Nhật Lệ là con đường Mẹ Suốt, là nơi đặt bức tượng mẹ Suốt. Một lần nữa xin cảm ơn mẹ- người phụ nữ mạnh mẽ mà khiêm nhường !

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn