Người Mẹ anh hùng tuổi ngoài bách niên
Người Mẹ anh hùng tuổi ngoài bách niên
Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về sự hy sinh vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim của những người ở lại. Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Đức - người Mẹ đã ba lần nén đau thương tiễn chồng và hai con ra đi mãi mãi - là minh chứng sống động cho sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ vì độc lập dân tộc. Ở tuổi ngoài bách niên, Mẹ đang sống những ngày bình yên trong vòng tay con cháu và sự tri ân của xã hội.
Rót chén trà nóng mời khách, anh Tâm nhìn lên ba khung Bằng Tổ quốc ghi công và tấm bằng Danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” treo trang trọng trên tường. Khói trà bảng lảng quyện trong không gian tĩnh mịch, anh Tâm khẽ giọng bùi ngùi kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời của người Mẹ kính yêu - một cuộc đời gắn liền với những thăng trầm của lịch sử dân tộc.
“Mẹ tôi sinh năm 1921, quê gốc ở xã Đức Chánh, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi (nay là xã Mỏ Cày, tỉnh Quảng Ngãi) - vùng đất vốn là cái nôi cách mạng, nhưng cũng là nơi hứng chịu biết bao bom đạn, đau thương của chiến tranh. Thời trẻ, Mẹ tôi nguyên là cán bộ Hội Phụ nữ xã Đức Chánh, hoạt động năng nổ. Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, cứu nước diễn ra ác liệt nhất, Mẹ tôi vừa là hậu phương vững chắc, vừa trực tiếp tham gia tiếp tế, nuôi giấu cán bộ, là người có công giúp đỡ cách mạng”, anh Tâm bồi hồi nhớ lại.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương để lại trong lòng người Mẹ thì mãi mãi không thể lành. Gia đình Mẹ có ba liệt sĩ. Người chồng thân yêu của Mẹ, liệt sĩ Phạm Cây, hy sinh năm 1966 khi cuộc kháng chiến đang bước vào giai đoạn cam go nhất. Nén nỗi đau mất chồng, Mẹ tiếp tục động viên các con lên đường tòng quân, tiếp bước cha anh bảo vệ xóm làng.
Nhưng rồi, nỗi đau lại chồng chất khi năm 1969, người con trai thứ của Mẹ là anh Phạm Hùng Thiêng, khi ấy đang giữ chức vụ Tiểu đội trưởng đặc công của tỉnh Quảng Ngãi, đã anh dũng hy sinh tại chiến trường Khu 5 ác liệt. Chưa đầy một năm sau, vào năm 1970, người con gái yêu thương của Mẹ là chị Phạm Thị Hồng Huê, Phó bí thư Chi đoàn xã Đức Chánh, cũng đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, bỏ lại bao ước mơ, hoài bão của tuổi thanh xuân.
Ba lần nhận tin dữ là ba lần khúc ruột của Mẹ như đứt đoạn. Người chồng và hai người con lần lượt hy sinh, hóa thân vào hình sông dáng núi, để lại cho Mẹ một khoảng trống mênh mông không gì bù đắp nổi.
Bình yên tuổi xế chiều trong nghĩa tình tri ân
Mẹ Võ Thị Đức có tất cả 7 người con. Sau ngày đất nước thống nhất, vượt qua muôn vàn gian khó, Mẹ đã nuôi dạy các con còn lại khôn lớn, trưởng thành. Họ đều là những cán bộ gương mẫu trong các cơ quan nhà nước và lực lượng vũ trang nhân dân. Đến nay, ngoài chồng và hai người con đã hy sinh vì độc lập dân tộc, các con còn lại của Mẹ đều đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và được nghỉ hưu theo chế độ.



