Người mẹ ba lần tiễn con ra trận
Nguyễn Thị Nên – người mẹ Việt Nam anh hùng – hiện lên như một biểu tượng lặng thầm của sự hy sinh và lòng yêu nước. Mẹ ở xóm 14, xã Nam Hưng, huyện Tiên Lãng. Hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ đã đi qua, mẹ đã hiến dâng ba người con yêu quý của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Năm nay mẹ đã xấp xỉ tuổi 90. Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, với mảnh đất cuối chua đầu mặn. Từng con đường, bờ ruộng, bờ mương trên quê hương đều in dấu chân tảo tần của mẹ. Những con mương, con rạch xanh bóng dừa như soi bóng hình người phụ nữ cả đời lam lũ, cần cù, chung lưng đấu cật cùng quê hương xây dựng cuộc sống.
Trong những năm tháng chiến tranh, mẹ tiễn các con lên đường ra trận với tất cả nỗi nhớ thương, lo lắng và niềm tin vào ngày đất nước toàn thắng. Nhớ con da diết, mẹ vẫn ngày ngày bám ruộng đồng, chăm cây lúa, luống khoai, nuôi con lợn, con gà. Không chỉ vậy, mẹ còn thay con nuôi dạy các cháu, đưa cháu đến trường, dạy cháu từng lời ăn tiếng nói, cách cư xử lễ phép với mọi người.
Đời mẹ một nắng hai sương, tần tảo sớm hôm, nhưng chưa bao giờ mẹ than phiền hay kêu ca. Trong những năm tháng thiếu thốn, giáp hạt, bữa cháo, bữa khoai, mẹ vẫn nhẹ nhàng dặn cháu:
“Bà cháu mình chịu khó một chút cũng chỉ bằng phần nào gian khổ của các chú ngoài chiến trường. Ăn kham khổ để bộ đội có thêm bát cơm đánh giặc, rồi đất nước mình sẽ có ngày yên vui.”
Từ lời kể chậm rãi, từng ký ức chiến tranh như sống lại. Năm 1949, người con trai cả của mẹ tham gia du kích xã, rồi chiến đấu bảo vệ nhiều trận địa. Anh từng cùng đồng đội giữ cầu, giữ làng, rồi sau đó được điều vào chiến trường ác liệt hơn. Trong một trận đánh chống máy bay địch bảo vệ đoàn xe vận tải, anh đã anh dũng hy sinh.
Người con thứ hai của mẹ cũng lên đường vào Nam chiến đấu. Dù gian khổ, thiếu thốn, anh vẫn kiên cường bám trận địa, lập nhiều chiến công. Ngày 18-2-1973, trong trận chiến giữ đất, chống địch lấn chiếm vùng giải phóng, anh đã ngã xuống nơi chiến trường.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ba năm liền mẹ động viên ba người con trai lên đường nhập ngũ. Các con mẹ đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Nỗi đau mất con là vô cùng lớn lao, nhưng mẹ vẫn nén đau thương, tự hào về sự hy sinh của các con – những người đã sống và chiến đấu vì nhân dân, vì đất nước.
Không dừng lại ở đó, mẹ tiếp tục cùng con dâu nuôi dạy các cháu trưởng thành. Nối tiếp truyền thống gia đình và quê hương, lại có bốn người cháu của mẹ tiếp bước lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Với những cống hiến và hy sinh to lớn ấy, mẹ đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.
Đã nhiều năm mẹ vĩnh biệt con cháu và bà con xóm làng, trở về cõi vĩnh hằng với tổ tiên. Nhưng hình ảnh người mẹ tảo tần, giàu đức hy sinh, cùng lời dặn mộc mạc mà sâu sắc: “Nước mất thì nhà tan, thanh niên phải làm tròn bổn phận với Tổ quốc” vẫn còn sống mãi. Đó là bài học lớn về lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam anh hùng, để thế hệ hôm nay và mai sau mãi mãi ghi nhớ và noi theo.



