Người mẹ bán tóc mua gạo nuôi quân
Người mẹ bán tóc mua gạo nuôi quân
Ở một vùng quê nghèo bị địch bao vây gắt gao tại Thừa Thiên, gia đình mẹ Bảy là cơ sở bí mật nuôi giấu cán bộ nằm vùng. Những năm tháng đó, nạn đói hoành hành, gạo muối bị địch phong tỏa nghiêm ngặt, việc kiếm cái ăn cho gia đình đã khó, nay lại phải nuôi thêm ba chiến sĩ dưới hầm bí mật.
Trong nhà không còn một hạt gạo, tiền bạc cũng cạn sạch. Nhìn các chiến sĩ dưới hầm phải nhịn đói hai ngày liền, lòng mẹ Bảy đau như cắt. Mẹ quyết định đưa ra một quyết định táo bạo. Mẹ cởi mái tóc dài thướt tha, đen mượt mà mẹ hằng nâng niu – niềm tự hào của người phụ nữ Huế – đi ra chợ huyện bán cho một tiệm làm tóc giả của người Hoa để đổi lấy một bao gạo nhỏ.
Về đến nhà, mẹ nấu một nồi cơm nóng hổi đưa xuống hầm. Nhìn mái tóc của mẹ bị cắt ngắn ngủn, nham nhở, các chiến sĩ hiểu ra sự tình, ai nấy đều nghẹn ngào không nuốt nổi cơm. Mẹ Bảy mỉm cười, vuốt đầu chiếc áo: "Mái tóc mất đi thì mọc lại được, chứ các con mà có mệnh hệ gì thì mẹ mất cả giang sơn. Ăn đi các con, ăn để lấy sức đánh giặc!".



