Người mẹ bế con giữa quảng trường
Người mẹ bế con giữa quảng trường
Tôi ôm con vào lòng, chen giữa dòng người đông nghịt. Con tôi còn nhỏ, chưa biết gì, nhưng tôi muốn nó “có mặt” trong ngày này. Khi Bác đọc Tuyên ngôn, tôi nghe từng lời mà nước mắt cứ rơi. Bao năm khổ cực, đói nghèo, chạy giặc… hôm nay như được trả lời. Tôi nhìn con, thầm thì: “Từ nay con sẽ lớn lên trong một đất nước tự do.” Tiếng vỗ tay, tiếng hô vang dội khiến con giật mình, rồi cười khanh khách. Nụ cười ấy làm tôi tin rằng tương lai sẽ khác. Dù phía trước còn khó khăn, tôi vẫn thấy nhẹ lòng. Ngày hôm nay, tôi không chỉ là một người mẹ, mà là một người dân của một nước độc lập.



