Người mẹ bên bến đò
Bến đò ngang sông Lam là nơi bộ đội thường bí mật qua lại. Có một người mẹ chèo đò đã ngoài năm mươi tuổi, ai cũng gọi là mẹ Sáu. Ban ngày mẹ chở khách bình thường. Đêm xuống, mẹ lặng lẽ đưa cán bộ qua sông. Có lần địch phục kích hai bên bờ, súng bắn dữ dội. Người cán bộ trẻ lo lắng: — Mẹ quay lại đi, nguy hiểm lắm! Mẹ Sáu vẫn chèo: — Các con còn phải sang bên kia làm nhiệm vụ. Chiếc đò nhỏ lao giữa làn đạn. Khi cập bờ, mọi người mới biết mẹ đã bị thương ở vai từ giữa sông nhưng vẫn cố
Bến đò ngang sông Lam là nơi bộ đội thường bí mật qua lại.
Có một người mẹ chèo đò đã ngoài năm mươi tuổi, ai cũng gọi là mẹ Sáu.
Ban ngày mẹ chở khách bình thường.
Đêm xuống, mẹ lặng lẽ đưa cán bộ qua sông.
Có lần địch phục kích hai bên bờ, súng bắn dữ dội.
Người cán bộ trẻ lo lắng:
— Mẹ quay lại đi, nguy hiểm lắm!
Mẹ Sáu vẫn chèo:
— Các con còn phải sang bên kia làm nhiệm vụ.
Chiếc đò nhỏ lao giữa làn đạn.
Khi cập bờ, mọi người mới biết mẹ đã bị thương ở vai từ giữa sông nhưng vẫn cố chèo cho tới nơi.
Sau này, bến đò ấy được người dân gọi là “bến đò kháng chiến”.
Còn mẹ Sáu, chẳng ai nhớ chính xác tên thật.
Người ta chỉ nhớ hình ảnh một người mẹ gầy gò giữa đêm tối, lặng lẽ chèo con đò đưa cách mạng qua sông.


