Bài viết

Người mẹ bên bến sông

Lào Cai03/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người mẹ bên bến sông

Ông Phạm Văn Tường, cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam, vẫn nhớ như in hình ảnh một người mẹ mà ông gặp vào mùa hè năm 1971.

Khi ấy đơn vị của ông đang hành quân qua một vùng quê ven sông. Sau nhiều ngày chiến đấu liên tục, anh em trong đơn vị vừa đói vừa mệt. Đến chiều tối, đơn vị dừng chân tại một xóm nhỏ để nghỉ tạm.

Ngôi nhà mà tổ của ông trú quân là một căn nhà tranh đơn sơ. Chủ nhà là một người mẹ ngoài năm mươi tuổi, dáng người gầy gò nhưng ánh mắt vô cùng hiền hậu. Bà đón bộ đội như đón những người con đi xa trở về.

Tối hôm đó, bà nấu nồi cháo lớn bằng số gạo ít ỏi còn lại trong nhà. Khi mọi người ái ngại vì biết hoàn cảnh của bà rất khó khăn, bà chỉ cười:

– Các con đánh giặc vì đất nước, mẹ có gì góp nấy.

Trong bữa ăn, ông Tường phát hiện trên bàn thờ có tấm ảnh một thanh niên mặc quân phục. Hỏi ra mới biết đó là con trai duy nhất của bà đã hy sinh cách đó hai năm.

Nhìn tấm ảnh, bà nghẹn ngào:

– Nó bằng tuổi các con bây giờ. Từ ngày nhận giấy báo tử, mẹ chỉ mong đất nước sớm hòa bình để không còn người mẹ nào phải khóc vì chiến tranh nữa.

Đêm ấy, bà đi từng chỗ ngủ đắp lại chăn cho bộ đội như chăm sóc chính những đứa con của mình.

Sáng hôm sau, trước lúc đơn vị lên đường, bà gói cho mỗi người một nắm cơm muối vừng. Ông Tường kể rằng suốt cuộc đời binh nghiệp, ông từng nhận nhiều món quà quý giá nhưng không gì xúc động bằng những nắm cơm giản dị của người mẹ năm ấy.

Sau ngày thống nhất đất nước, ông nhiều lần trở lại tìm bà nhưng bà đã qua đời. Ngôi nhà cũ không còn nữa, chỉ còn dòng sông vẫn lặng lẽ chảy.

Mỗi khi kể lại câu chuyện này, ông thường nói: “Chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những người cầm súng mà còn bởi những bà mẹ Việt Nam âm thầm hy sinh tất cả vì Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn