Người Mẹ Bên Bến Sông
Người Mẹ Bên Bến Sông
Con sông nhỏ chia đôi ngôi làng nghèo miền Trung.
Những năm chiến tranh, đó là con đường mà bộ đội thường xuyên qua lại.
Người chèo đò là bà Mận, một góa phụ ngoài năm mươi tuổi.
Ngày nào cũng vậy, từ lúc trời chưa sáng đến tận khuya, bà lặng lẽ đưa người qua sông.
Có những chuyến đò chở dân làng.
Có những chuyến chở thương binh.
Có những chuyến chỉ có vài người lính trẻ và những chiếc ba lô nặng trĩu.
Bà không bao giờ hỏi họ đi đâu.
Cũng không hỏi khi nào trở về.
Bà chỉ chèo.
Một đêm mùa hè, máy bay bất ngờ xuất hiện.
Tiếng động cơ gầm rú trên đầu.
Những người trên đò hoảng hốt.
Một chiến sĩ trẻ nói:
— Mẹ cho đò quay lại đi.
Bà Mận lắc đầu.
— Các con sang bờ bên kia mới kịp nhiệm vụ.
Chiếc đò tiếp tục lao trong màn đêm.
Khi cập bến an toàn, người lính trẻ quay lại thì thấy tay bà đang chảy máu vì mảnh gỗ vỡ.
Bà chỉ cười:
— Không sao đâu.
Nhiều năm sau hòa bình, những người lính năm ấy tìm về ngôi làng cũ.
Bà Mận đã mất.
Bến đò vẫn còn.
Con sông vẫn chảy.
Họ đứng rất lâu bên mép nước.
Không ai nói gì.
Bởi trong ký ức của họ, người phụ nữ gầy gò với mái tóc bạc ấy không chỉ là người chèo đò.
Bà là hình ảnh của hàng triệu bà mẹ Việt Nam trong thời hoa lửa.
Âm thầm.
Bền bỉ.
Hy sinh mà không bao giờ đòi hỏi được ghi tên trong lịch sử.



