Người mẹ bên bến Sông
Suốt những năm tháng chiến tranh, một người mẹ già ngày ngày ra bến sông chờ tin con, mang theo niềm tin không bao giờ tắt vào ngày đoàn tụ.
Mỗi buổi sáng, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi dãy núi, người mẹ lại chống gậy bước ra bến sông đầu làng. Bà ngồi lặng lẽ trên tảng đá quen thuộc, ánh mắt hướng về con đường mà năm xưa người con trai khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ngày ấy, anh chỉ kịp ôm mẹ thật chặt rồi nói: "Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, ngày thắng lợi con sẽ về."
Chiến tranh kéo dài, thư gửi về ngày một thưa dần. Có những tháng, có những năm, bà không nhận được một dòng tin tức nào. Người trong làng nhiều lần khuyên bà đừng chờ nữa, nhưng bà chỉ mỉm cười: "Chừng nào mẹ còn sống, mẹ còn đợi con."
Mỗi mùa lúa chín, bà vẫn dành riêng một góc sân phơi thóc như ngày con còn ở nhà. Mỗi dịp Tết đến, bà vẫn gói thêm một chiếc bánh chưng, đặt lên bàn thờ tổ tiên và thì thầm gọi tên con. Đó không chỉ là thói quen mà còn là niềm hy vọng âm thầm của một người mẹ dành cho đứa con nơi tiền tuyến.
Ngày đất nước thống nhất, người con không trở về. Đồng đội mang theo chiếc ba lô bạc màu và cuốn sổ tay nhỏ đến trao cho gia đình. Trong đó là những dòng nhật ký viết dở, kể về đồng đội, về những cánh rừng Trường Sơn và về nỗi nhớ mẹ da diết.
Người mẹ ôm chặt cuốn sổ vào lòng, nước mắt lăn dài nhưng ánh mắt vẫn bình yên. Bà hiểu rằng con mình đã sống một cuộc đời xứng đáng. Hình ảnh người mẹ bên bến sông trở thành biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, của tình mẫu tử thiêng liêng và niềm tin son sắt vào Tổ quốc.



