Thân nhân liệt sĩ, người có công

Người mẹ bên bến sông

Quảng Trị09/08/2026Phường Đăk Bla (Đoàn phường Đăk Bla)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh ác liệt, ở một làng quê nhỏ bên dòng sông Thu Bồn có một người mẹ tên là bà Tư. Chồng mất sớm, bà một mình nuôi hai người con khôn lớn. Người con trai lớn là Nam. Vừa tròn hai mươi tuổi, Nam tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con ra bến sông, bà Tư nắm chặt đôi bàn tay chai sạn của con trai: – Mẹ chỉ có một điều mong muốn, đó là con sống thật xứng đáng với quê hương mình. Nếu phải lựa chọn giữa lợi ích riêng và Tổ quốc, hãy đặt Tổ quốc lên trên hết. Nam cúi đầu: – Mẹ yên tâm. Con nhất định sẽ trở về. Chiếc thuyền chở những chàng trai trẻ rời bến. Bà Tư đứng rất lâu bên bờ sông, dõi theo cho đến khi bóng thuyền khuất hẳn. Ở chiến trường, Nam cùng đồng đội trải qua biết bao gian khổ. Có những ngày hành quân xuyên rừng dưới mưa tầm tã, cơm không đủ no, nước uống phải chia từng ngụm nhỏ. Nhưng điều khiến anh ấm lòng nhất là tình đồng đội. Một lần, đơn vị bị địch phục kích. Trong lúc rút lui, một chiến sĩ trẻ bị thương nặng, không thể tự di chuyển. – Các anh cứ đi trước! Đừng vì em mà chậm đội hình! – người chiến sĩ nói trong đau đớn. Nam lắc đầu: – Chúng ta là đồng đội. Không ai bị bỏ lại phía sau. Anh cùng một người khác thay nhau cõng đồng đội vượt qua quãng đường đầy hiểm nguy. Nhờ đó, người chiến sĩ ấy được cứu sống. Đêm hôm đó, Nam viết vào cuốn sổ tay: "Chiến tranh khiến con người phải đối mặt với mất mát và cái chết. Nhưng cũng chính trong gian khó, tình đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết." Ở quê nhà, bà Tư vẫn ngày ngày chờ tin con. Mỗi lần có người đưa thư đến là bà lại hồi hộp chạy ra cổng. Một buổi chiều, bà nhận được lá thư của Nam: "Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con nhiều quá. Ở đây, con có những người đồng đội tốt như anh em ruột thịt. Chúng con cùng nhau vượt qua mọi khó khăn với niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ hòa bình. Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe. Khi trở về, con sẽ lại được ăn bát canh rau mẹ nấu. Con trai của mẹ." Bà Tư đọc đi đọc lại lá thư đến thuộc lòng. Đó là niềm an ủi lớn nhất của người mẹ trong những tháng ngày mong ngóng. Rồi ngày chiến thắng cũng đến. Tiếng loa vang khắp xóm báo tin đất nước hoàn toàn giải phóng. Người dân ôm chầm lấy nhau trong niềm vui vỡ òa. Vài tháng sau, Nam trở về. Bà Tư nhận ra con trai giữa dòng người. Mái tóc anh đã sạm nắng, gương mặt gầy đi nhiều, nhưng nụ cười vẫn như ngày nào. Bà ôm chặt lấy con: – Con về rồi! Mẹ cứ ngỡ sẽ không còn được gặp con nữa... Nam nghẹn ngào: – Con đã hứa với mẹ là sẽ trở về mà. Hai mẹ con đứng lặng bên bến sông năm cũ. Dòng nước vẫn chảy hiền hòa như chưa từng chứng kiến những tháng năm bom đạn. Nam khẽ nói: – Mẹ ơi, chiến tranh qua rồi. Từ nay, chúng ta sẽ cùng nhau sống những ngày bình yên. Bà Tư nhìn lên bầu trời trong xanh, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc: – Hòa bình thật quý giá, con à. Mong rằng các thế hệ sau sẽ không bao giờ phải trải qua những mất mát như chúng ta đã từng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn