Người mẹ bên bến sông Thạch Hãn
Mùa hè năm 1972, trong những ngày ác liệt của chiến sự tại Sông Thạch Hãn, một người mẹ bình dị đã bất chấp bom đạn để giúp đỡ các chiến sĩ vượt sông, mang cơm, nước uống và tìm kiếm những người còn sống. Hình ảnh ấy trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của hậu phương.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, bầu trời Quảng Trị gần như không có một ngày bình yên. Bom đạn dội xuống liên tục, mặt nước sông Thạch Hãn cuộn lên bởi những cột nước trắng xóa sau mỗi đợt pháo kích.
Bà Lê Thị Ba khi ấy chỉ là một người phụ nữ nông dân. Mỗi ngày, bà gánh nước, nấu cơm, gom từng nắm gạo, từng quả bầu, quả bí của gia đình để tiếp tế cho các chiến sĩ đang chiến đấu bên kia sông.
Nhiều đêm, khi tiếng pháo vừa ngớt, bà cùng một vài người dân lặng lẽ chèo chiếc thuyền nhỏ vượt sông. Họ mang theo cơm nắm, nước uống và băng gạc. Có những chuyến đi trở về đủ người, nhưng cũng có những chuyến chỉ còn chiếc thuyền trống.
Bà từng kể rằng điều khiến bà day dứt nhất là nhiều chiến sĩ còn rất trẻ, chỉ mười tám, đôi mươi. Có người trước lúc lên đường chỉ kịp gửi lại chiếc khăn tay hoặc cuốn sổ nhỏ, nhờ bà nếu còn sống thì chuyển về gia đình.
Một lần, giữa lúc pháo kích dữ dội, bà phát hiện một chiến sĩ bị thương nằm sát mép nước. Không chút do dự, bà cùng một người dân khác lao tới kéo anh xuống thuyền. Chiếc thuyền vừa rời bờ thì một quả pháo nổ đúng nơi họ vừa đứng. Người chiến sĩ ấy được cứu sống và sau này còn trở lại Quảng Trị để tìm gặp ân nhân năm xưa.
Suốt những năm tháng chiến tranh, bà Lê Thị Ba không coi mình là người hùng. Bà chỉ nói một câu giản dị:
"Các con ra trận vì đất nước. Mình ở nhà thì giúp được gì, giúp nấy."
Sau ngày đất nước thống nhất, mỗi dịp tháng Bảy, bà lại ra bến sông Thạch Hãn, thắp nén hương tưởng nhớ những người lính đã mãi mãi nằm lại dưới dòng sông.



