Bài viết

Người mẹ bên bếp lửa

Người mẹ bên bếp lửa

Lào Cai21/05/2026Lưu Thị Huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người mẹ bên bếp lửa

Ông Lê Văn Bình, cựu chiến binh quê Nam Định, kể rằng ký ức khiến ông nhớ nhất trong những năm chiến tranh không phải tiếng bom đạn mà là hình ảnh mẹ ngồi bên bếp lửa mỗi đêm chờ tin con. Năm 1968, ông nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Trước ngày lên đường, mẹ ông lặng lẽ gói cho con trai vài nắm cơm nắm, thêm ít muối vừng và chiếc khăn tay đã cũ.

Những năm tháng ở chiến trường Quảng Trị vô cùng ác liệt. Có lần đơn vị của ông bị bom vùi lấp cả hầm trú ẩn. Sau nhiều giờ đào bới, đồng đội mới cứu được ông ra ngoài. Trong giây phút tưởng chừng không còn hy vọng ấy, điều ông nghĩ đến đầu tiên là mẹ ở quê.

Ông kể rằng suốt thời gian chiến tranh, mỗi khi nhận được thư nhà, cả tiểu đội đều chuyền tay nhau đọc. Những dòng chữ nguệch ngoạc của mẹ khiến người lính trẻ có thêm nghị lực để vượt qua gian khổ. Có lần, trong thư mẹ viết: “Ở nhà mọi người đều khỏe, con đừng lo cho mẹ, chỉ cần con hoàn thành nhiệm vụ là mẹ vui rồi.” Chỉ vài dòng ngắn ngủi nhưng ông đã đọc đi đọc lại đến thuộc lòng.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê thì mái tóc mẹ đã bạc trắng. Bà ôm chầm lấy con trai rồi khóc suốt buổi chiều. Đến bây giờ, mỗi lần kể lại câu chuyện ấy, giọng ông vẫn nghẹn lại. Ông nói chiến tranh đã qua đi nhưng hình ảnh người mẹ bên bếp lửa chờ con mãi là ký ức không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn