Người mẹ bên cánh cửa
Những năm chiến tranh, trong mỗi gia đình có con lên đường nhập ngũ, người mẹ thường là người đứng lại lâu nhất sau những cuộc chia tay.
Người mẹ bên cánh cửa
Những năm chiến tranh, trong mỗi gia đình có con lên đường nhập ngũ, người mẹ thường là người đứng lại lâu nhất sau những cuộc chia tay.
Có những buổi sáng, người mẹ dậy thật sớm chuẩn bị cho con một ít lương khô, bộ quần áo và vài món đồ nhỏ mang theo. Bà không biết phía trước con mình sẽ phải trải qua những gì, chỉ biết rằng đứa con từng lớn lên trong vòng tay mình giờ đã trở thành người lính.
Ngày con đi, người mẹ đứng bên cánh cửa nhìn theo. Bà cố giấu nước mắt để con yên tâm lên đường. Sau đó là những tháng ngày chờ đợi thư từ và tin tức.
Mỗi khi có người đưa thư đến, cả gia đình hồi hộp. Một lá thư từ chiến trường có thể khiến người mẹ vui suốt nhiều ngày, bởi ít nhất bà biết con mình vẫn bình an.
Nhưng cũng có những gia đình phải nhận giấy báo tử. Người mẹ giữ lại tấm ảnh, lá thư và những kỷ vật cuối cùng của con. Nỗi đau ấy theo họ suốt phần đời còn lại.


