Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI MẸ BÊN DÒNG NHẬT LỆ GIỮ TRỌN LỜI THỀ VỚI TỔ QUỐC

Câu chuyện về Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Thị Suốt, người phụ nữ Quảng Bình chèo đò trong những năm tháng bom đạn

Cần Thơ07/08/2026Xã Nghĩa Đồng (Đoàn xã Nghĩa Đồng)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, có những con người bước vào lịch sử không phải từ những vị trí chỉ huy hay những trận đánh lớn, mà từ chính những công việc đời thường nhất. Họ là những người dân bình dị, những người mẹ, người lao động, những con người vốn chỉ mong muốn một cuộc sống yên bình bên gia đình. Nhưng khi đất nước lâm nguy, họ đã vượt lên hoàn cảnh của bản thân để trở thành những người chiến sĩ kiên cường trên mặt trận bảo vệ quê hương.

Lịch sử dân tộc Việt Nam đã ghi dấu rất nhiều con người như thế. Họ không khoác trên mình những bộ quân phục ngay từ đầu, không được đào tạo để trở thành những người anh hùng, nhưng bằng lòng yêu nước và trách nhiệm với quê hương, họ đã làm nên những điều phi thường.

Trên mảnh đất Quảng Bình, nơi từng được ví như tuyến đầu của miền Bắc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một người phụ nữ đã trở thành biểu tượng đẹp về tinh thần ấy. Đó là Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Thị Suốt, người mẹ nghèo bên dòng sông Nhật Lệ đã dành trọn những năm tháng cuối đời để chèo đò đưa bộ đội, cán bộ và hàng hóa vượt sông giữa mưa bom bão đạn.

Là một Bí thư Đoàn thanh niên, khi tìm hiểu về cuộc đời của mẹ Suốt, tôi luôn cảm nhận được một điều rất đặc biệt: đôi khi sự vĩ đại không bắt đầu từ những điều lớn lao. Nó có thể bắt đầu từ một mái chèo nhỏ, một con thuyền đơn sơ và một trái tim luôn hướng về đất nước.

Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1906 tại xã Bảo Ninh, thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Sinh ra trong một gia đình lao động nghèo, cuộc đời của mẹ gắn liền với những nhọc nhằn, vất vả của người dân miền biển. Từ nhỏ, mẹ đã quen với những ngày tháng lao động cực nhọc để mưu sinh, quen với sự khắc nghiệt của thiên nhiên và cuộc sống.

Nhưng chính hoàn cảnh ấy đã rèn luyện nên ở mẹ một ý chí mạnh mẽ, một nghị lực bền bỉ và một tấm lòng giàu tình thương.

Trước khi trở thành người anh hùng được cả nước biết đến, Nguyễn Thị Suốt chỉ là một người phụ nữ bình thường. Mẹ không có tuổi trẻ hào nhoáng, không có những điều kiện đặc biệt để trở thành nhân vật lịch sử. Nhưng trong trái tim người phụ nữ ấy luôn có một tình yêu sâu nặng dành cho quê hương.

Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình trở thành một trong những địa bàn chịu sự đánh phá ác liệt nhất của quân địch. Với vị trí chiến lược quan trọng, nơi đây phải hứng chịu hàng nghìn trận bom nhằm cắt đứt tuyến giao thông chi viện cho chiến trường miền Nam.

Dòng sông Nhật Lệ vốn hiền hòa, thơ mộng ngày nào trở thành một trong những điểm nóng của chiến tranh. Những chuyến đò qua sông không còn chỉ là hoạt động mưu sinh, mà trở thành nhiệm vụ phục vụ kháng chiến.

Trong hoàn cảnh ấy, người phụ nữ ngoài 50 tuổi Nguyễn Thị Suốt đã đưa ra một quyết định khiến nhiều người cảm phục. Mẹ nhận nhiệm vụ chèo đò đưa bộ đội, cán bộ, thương binh và hàng hóa qua sông.

Công việc tưởng chừng giản dị ấy lại vô cùng nguy hiểm.

Mỗi chuyến đò là một lần đối diện với bom đạn.

Mỗi lần rời bến là một lần có thể không trở về.

Máy bay địch liên tục quần thảo trên bầu trời. Những trận bom bất ngờ có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Nhưng giữa hoàn cảnh khốc liệt ấy, người mẹ già vẫn ngày ngày chèo con đò nhỏ trên dòng Nhật Lệ.

Mẹ không cầm súng.

Mẹ không trực tiếp tham gia những trận đánh.

Nhưng chiếc đò của mẹ chính là một “mặt trận” đặc biệt.

Bởi mỗi chuyến đò an toàn là thêm một cán bộ được tiếp tục làm nhiệm vụ, thêm một người lính có thể ra chiến trường, thêm một phần sức mạnh được đưa đến nơi cần thiết.

Những người từng được mẹ chở qua sông kể lại rằng hình ảnh mẹ Suốt luôn khiến họ cảm phục. Ở mẹ có sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Giữa tiếng bom rơi, tiếng máy bay gầm rú, mẹ vẫn vững tay chèo, vẫn động viên mọi người yên tâm vượt sông.

Mẹ hiểu rằng mình đang làm một công việc quan trọng.

Mẹ hiểu rằng phía sau mình là quê hương đang chiến đấu.

Và mẹ hiểu rằng mỗi người dân đều có thể góp sức vào cuộc kháng chiến bằng khả năng của mình.

Điều đáng quý nhất ở Nguyễn Thị Suốt chính là tinh thần trách nhiệm ấy. Mẹ không nghĩ bản thân đang làm một việc phi thường. Với mẹ, đó chỉ đơn giản là việc một người dân cần làm khi đất nước đang gặp khó khăn.

Chính sự bình dị ấy càng làm nên vẻ đẹp lớn lao của người mẹ Quảng Bình.

Trong chiến tranh, có những anh hùng bước ra từ chiến trường.

Nhưng cũng có những anh hùng bước ra từ đời thường.

Họ là những con người không tìm kiếm danh hiệu, không mong muốn được ca ngợi, chỉ âm thầm làm những điều cần làm cho quê hương.

Nguyễn Thị Suốt chính là một người như thế.

Năm 1965, trong một trận bom của máy bay Mỹ khi đang làm nhiệm vụ, mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh. Mẹ ra đi khi tuổi đã gần 60, để lại hình ảnh bất tử về một người phụ nữ Việt Nam kiên cường trong khói lửa chiến tranh.

Sự hy sinh của mẹ đã khiến đồng bào cả nước xúc động. Hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé với mái chèo trên dòng Nhật Lệ đã trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.

Nhưng với thế hệ hôm nay, điều quan trọng nhất khi nhắc đến mẹ Suốt không chỉ là một chiến công.

Điều quan trọng hơn là bài học về tinh thần cống hiến.

Mẹ Suốt đã chứng minh rằng lòng yêu nước không phụ thuộc vào tuổi tác, giới tính hay hoàn cảnh. Mỗi người đều có thể đóng góp cho quê hương bằng chính công việc và khả năng của mình.

Là cán bộ Đoàn, tôi luôn nghĩ rằng câu chuyện về mẹ Suốt có ý nghĩa đặc biệt đối với thế hệ trẻ. Bởi trong cuộc sống hiện đại, chúng ta đôi khi dễ nghĩ rằng chỉ những việc lớn lao mới tạo nên giá trị. Nhưng câu chuyện của mẹ cho thấy rằng những hành động nhỏ bé được thực hiện bằng trách nhiệm và tình yêu thương cũng có thể tạo nên những giá trị lớn lao.

Tuổi trẻ hôm nay không cần cầm mái chèo vượt qua bom đạn như mẹ Suốt năm xưa. Nhưng chúng ta có thể tiếp nối tinh thần ấy bằng sự nỗ lực trong học tập, bằng những sáng kiến trong lao động, bằng những việc làm vì cộng đồng và bằng trách nhiệm với quê hương.

Mỗi đoàn viên thanh niên khi sống tích cực hơn, trách nhiệm hơn cũng chính là đang góp phần viết tiếp những câu chuyện đẹp của thời đại mình.

Dòng Nhật Lệ hôm nay đã trở lại vẻ đẹp bình yên vốn có. Những chuyến đò không còn phải vượt qua mưa bom bão đạn. Thành phố Đồng Hới ngày nay đã khoác lên mình diện mạo mới, tràn đầy sức sống.

Nhưng trên dòng sông ấy, hình ảnh người mẹ chèo đò năm xưa vẫn luôn là một ký ức không thể quên.

Nguyễn Thị Suốt đã đi vào lịch sử không chỉ bằng một danh hiệu anh hùng, mà bằng chính cách mẹ đã sống. Một cuộc đời bình dị nhưng giàu ý nghĩa. Một con người nhỏ bé nhưng mang trong mình sức mạnh lớn lao của lòng yêu nước.

Câu chuyện về mẹ Suốt nhắc nhở chúng ta rằng mỗi thế hệ đều có một nhiệm vụ riêng. Thế hệ cha anh đã chiến đấu để giành lại độc lập, tự do. Thế hệ hôm nay có trách nhiệm xây dựng đất nước ngày càng phát triển, giữ gìn những giá trị tốt đẹp mà cha ông đã để lại.

Ngọn lửa thời hoa lửa vẫn còn cháy mãi.

Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước.

Ngọn lửa của tinh thần trách nhiệm.

Ngọn lửa của những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường.

Và trong ngọn lửa ấy, hình ảnh người mẹ chèo đò Nguyễn Thị Suốt bên dòng Nhật Lệ mãi là một biểu tượng đẹp, nhắc nhở mỗi chúng ta hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm và biết cống hiến nhiều hơn cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn