NGƯỜI MẸ BÊN DÒNG SÔNG
NGƯỜI MẸ BÊN DÒNG SÔNG
Mùa hè năm 1968, vùng quê ven sông chìm trong khói lửa chiến tranh. Ban ngày, máy bay quần thảo trên bầu trời, đêm xuống, tiếng pháo vẫn vọng về từ phía xa. Người dân nơi đây đã quen với cảnh đào hầm trú ẩn, vừa sản xuất vừa bảo vệ quê hương. Ở cuối xóm có một người mẹ mọi người thường gọi thân thương là má Sáu. Chồng mất sớm, con trai duy nhất đã nhập ngũ. Dù tuổi đã ngoài năm mươi, má vẫn ngày ngày nấu cơm, vá áo, chuẩn bị từng gói muối mè, từng trái bí, quả bầu gửi bộ đội. Một buổi chiều, một tổ trinh sát hành quân qua làng. Trong đó có một chiến sĩ trẻ bị thương ở chân, sốt cao vì nhiều ngày băng rừng. Má Sáu không ngần ngại đưa các anh vào căn hầm bí mật dưới nền nhà. Suốt ba ngày liền, má thức gần như trắng đêm để sắc lá thuốc, nấu cháo, thay băng cho người bị thương. Mỗi lần có tiếng trực thăng, má lại bình tĩnh kéo tấm phản che miệng hầm rồi ngồi dệt chiếu như chưa hề có chuyện gì. Đến ngày chia tay, người chiến sĩ trẻ xúc động nắm tay má: "Má ơi! Khi nào hòa bình, con sẽ về thăm má." Má chỉ cười hiền: "Má có cần quà đâu. Chỉ cần các con trở về bình an là má vui rồi." Chiến tranh kết thúc. Hơn mười năm sau, một người đàn ông mặc quân phục chỉnh tề tìm về ngôi nhà cũ. Ông mang theo một bó hoa trắng và bức ảnh chụp cùng đồng đội năm xưa. Căn nhà nhỏ không còn nữa. Má Sáu đã mất trước đó vài năm. Ông lặng lẽ thắp nén hương rồi nói trong nước mắt: "Con đã trở về như lời hứa... nhưng má không còn đợi nữa." Đối với người lính ấy, má Sáu không chỉ là người cứu mạng mà còn là biểu tượng của tình quân dân son sắt trong những năm tháng chiến tranh. Ý nghĩa Trong chiến tranh, biết bao bà mẹ Việt Nam đã âm thầm cưu mang bộ đội, chấp nhận hiểm nguy để bảo vệ cách mạng. Họ không cầm súng ngoài chiến trường nhưng chính tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.



