Người Mẹ Bên Dòng Sông Lam
Bà Tư sống trong một ngôi làng ven sông ở miền Nam. Chồng mất sớm, bà một mình nuôi ba người con trai. Khi chiến tranh lan đến, cả ba lần lượt khoác ba lô ra trận.
Ngôi nhà nhỏ của bà trở thành nơi tiếp tế cho bộ đội qua sông. Đêm nào bà cũng chèo thuyền chở gạo và thuốc men. Có lần địch bắn phá dữ dội, nước sông bắn tung trắng xóa, nhưng bà vẫn nghiến răng chèo tiếp.
Người con út hy sinh trong một trận đánh lớn. Ngày nhận tin, bà lặng người rất lâu rồi đem chiếc áo của con gấp cẩn thận vào hòm gỗ. Đêm xuống, bà vẫn tiếp tục chèo thuyền như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Một chiến sĩ trẻ hỏi: “Má không sợ sao?”
Bà nhìn dòng nước đen lặng lẽ trôi: “Má chỉ sợ đất nước này mãi còn chiến tranh.”
Nhiều năm sau hòa bình, cây cầu mới bắc qua sông. Không ai còn phải chèo đò trong đêm tối nữa. Người dân trong vùng vẫn nhắc về bà Tư như nhắc về một dòng sông bền bỉ – âm thầm chở nặng tình yêu nước và khát vọng bình yên.



