NGƯỜI MẸ BÊN DÒNG SÔNG (MN PHÙ LƯƠNG)
NGƯỜI MẸ BÊN DÒNG SÔNG
Làng nhỏ ven sông Thu Bồn có một người mẹ mà ai cũng kính trọng: mẹ Bảy. Chồng mẹ hy sinh trong kháng chiến chống Pháp, hai con trai lần lượt ra đi trong kháng chiến chống Mỹ. Ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành trạm liên lạc bí mật của du kích.
Mỗi đêm, khi trăng lên, mẹ Bảy lại nhóm bếp, nấu nồi khoai sắn chờ các con “trên rừng” về. Mẹ không biết rõ tên thật của họ, chỉ biết họ là bộ đội, là con của nhân dân.
Có lần, địch càn vào làng. Chúng tra hỏi mẹ, lục soát từng góc nhà. Dưới hầm bí mật, ba chiến sĩ đang nín thở. Một tên lính dí súng vào ngực mẹ, gằn giọng hỏi. Mẹ Bảy run rẩy, nhưng vẫn trả lời:
– Nhà tui chỉ có mình tui với mấy cái nồi ni thôi.
Cuối cùng, địch bỏ đi. Khi nắp hầm mở ra, các chiến sĩ thấy lưng mẹ ướt đẫm mồ hôi. Mẹ cười hiền:
– Các con còn sống là được rồi.
Ngày nhận tin người con út hy sinh, mẹ Bảy ngồi lặng bên bờ sông suốt một buổi chiều. Nước sông chảy lặng lẽ, như hiểu nỗi đau của người mẹ. Nhưng sáng hôm sau, mẹ vẫn mở cửa, vẫn nấu cơm cho bộ đội như chưa có chuyện gì xảy ra.
Hòa bình lập lại, mẹ được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng. Trong buổi lễ, mẹ chỉ nói một câu ngắn gọn:
– Mấy đứa nó hy sinh cho nước, tui có tiếc đâu.
Câu nói mộc mạc ấy khiến nhiều người rơi nước mắt. Bởi đằng sau là cả một đời âm thầm, kiên cường của một người mẹ – biểu tượng cho hàng triệu bà mẹ Việt Nam trong những năm tháng cách mạng.


