Bài viết

NGƯỜI MẸ BÊN DÒNG SÔNG THẠCH HÃN

Đà Nẵng31/12/2025Trường THPT Phan Châu Trinh (Trường THPT Phan Châu Trinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, khi tôi tìm về ngôi làng nhỏ ven triền sông Thạch Hãn để hoàn thành bài nghiên cứu lịch sử, tôi gặp bà Lựu – một Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Mái tóc bà bạc trắng như khói lam chiều, nhưng ánh mắt thì vẫn cháy lên thứ ánh lửa của một thời đạn bom. Bà dẫn tôi đến chiếc hòm gỗ cũ kỹ đặt ở góc nhà. Bên trong là nhật ký, thư nhàu nát, mảnh tăng rách và chiếc khăn rằn cháy sém nơi mép. “Kỷ vật của tụi nhỏ trong chiến trường đó con,” bà nói, giọng khẽ nhưng đầy tự hào.

Bà kể về con trai mình – một người chiến sĩ LLVT Nhân dân, đã ngã xuống đúng vào năm cuối của cuộc kháng chiến. Bà kể luôn về những đồng đội nó: từ anh Tư – cựu thanh niên xung phong gan góc mở đường Trường Sơn; đến bác Phong – thương binh mất một chân nhưng chưa bao giờ thôi cống hiến; và cụ Khang – người hoạt động cách mạng từng nuôi giấu cán bộ trong những ngày đêm truy quét ác liệt.

Chiều hôm đó, tôi còn được gặp bác Minh – một cựu chiến binh. Bác gầy nhưng rắn rỏi, giọng nói trầm như gió rừng đại ngàn. Bác kể chuyện những đêm nằm võng giữa rừng, nghe tiếng bom rền mà tim vẫn vững như thép. Bác nhắc đến cả những người dân vô danh – những người có công giúp đỡ cách mạng, từ bà cụ gùi gạo đến cậu bé đưa thư chạy giữa mưa pháo. “Không có họ, tụi bác không thể trụ nổi,” bác nói, mắt nhìn xa xăm.

Cuối ngày, tôi gặp chị Hạnh – cán bộ Đoàn từng tham gia kháng chiến. Chị từng là cô gái trẻ mười bảy tuổi dám băng qua pháo sáng để chuyển tài liệu. “Ngày đó, tụi chị sống trong thời hoa lửa,” chị mỉm cười, “nguy hiểm thật, nhưng đẹp và rực rỡ lắm, vì ai cũng mang trong mình niềm tin tất thắng.”

Mỗi câu chuyện, mỗi con người như một mảnh ghép sống động góp vào bức tranh của lịch sử. Tôi chợt hiểu rằng: thời hoa lửa không chỉ là những trang sách khô khan, mà là hơi thở, là máu thịt của những con người bình dị đã dâng trọn cả thanh xuân cho đất nước.

Khi bước ra khỏi làng, tôi thấy hoàng hôn rơi xuống đỏ như màu lửa năm xưa. Tôi biết rằng mình vừa được trao lại một phần ký ức thiêng liêng. Và tôi, thế hệ hôm nay, chính là người sẽ viết tiếp câu chuyện ấy — câu chuyện về lòng quả cảm, sự hy sinh, và tình yêu Tổ quốc bất diệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn