Người mẹ bên dòng sông Thạch Hãn
Mẹ Suốt năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, tóc bạc phơ như cước nhưng ánh mắt vẫn ngời sáng kiên cường. Hằng ngày, mẹ chèo chiếc đò ngang qua dòng sông Thạch Hãn dưới làn mưa bom bão đạn của quân thù. Mỗi chuyến đò của mẹ chở đầy bộ đội, súng đạn và cả những niềm hy vọng lớn lao của hậu phương.
Mẹ Suốt năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, tóc bạc phơ như cước nhưng ánh mắt vẫn ngời sáng kiên cường. Hằng ngày, mẹ chèo chiếc đò ngang qua dòng sông Thạch Hãn dưới làn mưa bom bão đạn của quân thù. Mỗi chuyến đò của mẹ chở đầy bộ đội, súng đạn và cả những niềm hy vọng lớn lao của hậu phương. Bom nổ bên mạn thuyền làm nước bắn tung tóe, nhưng tay chèo của mẹ chưa bao giờ run rẩy hay dừng lại. Mẹ bảo các con cứ yên tâm nằm rạp xuống, có mẹ che chở thì không việc gì phải sợ hãi cả. Nhiều chiến sĩ trẻ gọi mẹ bằng mẹ đầy kính trọng, coi mẹ như người mẹ thứ hai của cuộc đời mình. Đêm về, mẹ lại ngồi vá áo cho chiến sĩ dưới ánh đèn dầu tù mù, đôi tay gầy guộc đầy vết chai sần. Cả cuộc đời mẹ đã cống hiến cho dòng sông, cho những chuyến đò nghĩa tình đưa con người ra mặt trận. Khi hòa bình lập lại, người ta vẫn nhớ về hình bóng một người mẹ vĩ đại, kiên trung bên dòng sông lịch sử.



