Người mẹ bên dòng sông Tiền
Người mẹ bên dòng sông Tiền
Những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, vùng quê Gò Công thuộc Tiền Giang ngày nào cũng chìm trong khói lửa. Ban ngày, máy bay địch quần thảo trên bầu trời, ban đêm tiếng súng lại vọng về từ những cánh đồng xa. Người dân nơi đây vừa lao động, vừa âm thầm nuôi giấu cán bộ cách mạng.
Ở một xóm nhỏ ven sông Tiền có má Sáu – một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi, dáng người gầy gò nhưng đôi mắt luôn ánh lên vẻ cương nghị. Chồng má đã hy sinh trong kháng chiến chống Pháp, còn người con trai duy nhất cũng theo bộ đội từ những ngày đầu chống Mỹ. Dù mất mát liên tiếp, má Sáu chưa bao giờ than khóc trước mặt mọi người. Má thường nói:
“Đất nước còn chiến tranh thì còn phải đứng lên giữ nước.”
Ngôi nhà lá đơn sơ của má nằm khuất sau hàng dừa nước, là nơi cán bộ thường ghé nghỉ chân mỗi khi hoạt động qua địa bàn. Dưới nền nhà có một căn hầm bí mật được đào rất khéo léo. Những đêm tối trời, má Sáu lặng lẽ chèo xuồng đưa thương binh qua sông, tiếp tế gạo và thuốc men cho lực lượng cách mạng.
Một đêm năm 1972, địch bất ngờ mở cuộc càn quét lớn vào khu vực. Tiếng chó sủa, tiếng giày lính và ánh đèn pin quét khắp xóm nhỏ. Trong nhà lúc ấy có ba chiến sĩ đang trú ẩn. Má Sáu bình tĩnh mở nắp hầm giấu họ xuống rồi một mình bước ra đối diện với toán lính.
Tên chỉ huy nghi ngờ, quát lớn hỏi má có chứa cộng sản không. Má Sáu chỉ lặng im, tay vẫn giữ chặt ngọn đèn dầu đang cháy leo lét. Chúng lục tung căn nhà, đập vỡ lu gạo, xé cả mái lá nhưng không tìm thấy gì. Trước khi rút đi, tên lính còn đạp ngã chiếc bàn gỗ cũ giữa nhà. Má Sáu vẫn đứng im như một thân dừa già giữa bão tố.
Khi địch rút khỏi xóm, ba chiến sĩ từ dưới hầm bước lên, xúc động nhìn người mẹ miền Tây tóc đã bạc trắng. Một người nghẹn ngào nói:
“Má cứu tụi con rồi…”
Má Sáu chỉ cười hiền hậu:
“Còn sống là còn đánh giặc, mấy con à.”
Năm 1975, ngày đất nước thống nhất, người con trai của má Sáu không trở về. Anh đã hy sinh trong một trận đánh ở miền Đông Nam Bộ. Hôm nhận giấy báo tử, má lặng lẽ thắp nhang trước bàn thờ rồi nhìn ra dòng sông Tiền đỏ nặng phù sa. Nước mắt chảy dài trên gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt má vẫn ánh lên niềm tự hào. Sau này, người dân trong vùng vẫn kể cho con cháu nghe về má Sáu – người mẹ anh hùng của quê hương Tiền Giang, đã dành cả tuổi xuân và hạnh phúc riêng để góp phần cho ngày đất nước hòa bình.



