Người mẹ bên dòng Thạch Hãn
Người mẹ bên dòng Thạch Hãn

Dòng sông xanh ngắt ấy giấu bao nhiêu linh hồn trẻ?
Mẹ đứng trên bờ, thả nhành hoa trắng xuống dòng trôi.
Con mẹ nằm lại dưới đáy sông lạnh lẽo.
Không một nấm mồ, không một dòng địa chỉ.
Mẹ không trách chiến tranh, mẹ chỉ đau nỗi đau người ở lại.
Đáy sông sâu hay lòng mẹ sâu hơn?
Mỗi mùa hoa gạo đỏ, mẹ lại ra bờ sông đứng đợi.
Gió thổi từ đại ngàn, như tiếng con thầm thì trong sóng nước.



