Người mẹ bên ga tàu
Người mẹ bên ga tàu
Những năm chiến tranh, ga tàu nhỏ của huyện ngày nào cũng có những chuyến tàu chở bộ đội vào Nam. Trong đám đông tiễn chân, người ta quen thuộc hình ảnh một người mẹ tóc đã bạc đứng lặng bên sân ga.
Bà tên Tư. Con trai duy nhất của bà nhập ngũ từ đầu chiến tranh. Từ ngày ấy, cứ mỗi chuyến tàu quân sự đi qua, bà lại mang theo một giỏ bánh khoai và bình nước chè xanh ra ga.
Bà gặp ai cũng hỏi:
“Các con đi xa có mệt không? Ăn miếng bánh cho ấm bụng nhé.”
Nhiều chiến sĩ không quen biết vẫn gọi bà là “mẹ”.
Một lần, có anh lính trẻ hỏi:
“Con bác đâu rồi mà bác thương tụi cháu thế?”
Bà im lặng hồi lâu rồi đáp:
“Nó cũng mặc áo lính như các con.”
Rồi bà quay đi thật nhanh để giấu đôi mắt đỏ hoe.
Chiến tranh kết thúc, người con trai ấy không trở về nữa.
Nhưng suốt nhiều năm sau, người dân ga tàu vẫn nhớ mãi người mẹ tóc bạc từng đứng giữa khói tàu và tiếng còi dài năm ấy — lặng lẽ gửi tình thương của mình cho những người con ra trận.



