Người mẹ bên ga tàu
Những năm chiến tranh, ngày nào ở ga tàu nhỏ miền Bắc cũng có một bà mẹ mang theo giỏ khoai luộc đứng đợi các đoàn quân đi qua. Hễ thấy bộ đội xuống tàu, bà lại gọi: — “Các con ăn tạm củ khoai cho ấm bụng.” Có chiến sĩ xúc động hỏi: — “Mẹ có con ngoài mặt trận hả mẹ?” Bà khẽ gật đầu: — “Nó đi lâu rồi chưa về.” Suốt nhiều năm, bà vẫn đứng ở ga tàu ấy chia khoai cho bộ đội, dù không ai biết người con của bà còn sống hay đã hy sinh. Đối với những người lính trẻ, bà chính là hình bóng của mẹ ở
Những năm chiến tranh, ngày nào ở ga tàu nhỏ miền Bắc cũng có một bà mẹ mang theo giỏ khoai luộc đứng đợi các đoàn quân đi qua.
Hễ thấy bộ đội xuống tàu, bà lại gọi:
— “Các con ăn tạm củ khoai cho ấm bụng.”
Có chiến sĩ xúc động hỏi:
— “Mẹ có con ngoài mặt trận hả mẹ?”
Bà khẽ gật đầu:
— “Nó đi lâu rồi chưa về.”
Suốt nhiều năm, bà vẫn đứng ở ga tàu ấy chia khoai cho bộ đội, dù không ai biết người con của bà còn sống hay đã hy sinh.
Đối với những người lính trẻ, bà chính là hình bóng của mẹ ở quê nhà.



