Bài viết

Người Mẹ Bên Giếng Làng

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Mẹ Bên Giếng Làng

Những năm chiến tranh, ở một ngôi làng nhỏ ven sông có một người mẹ tên là Tám.

Chồng mất sớm, bà sống cùng ba người con trai. Khi cuộc chiến ngày càng khốc liệt, lần lượt cả ba người con đều lên đường nhập ngũ.

Ngày người con út khoác ba lô ra đi, bà đứng rất lâu bên cổng tre. Không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng con khuất dần cuối con đường đất đỏ.

Từ đó, mỗi buổi sáng bà đều ra giếng làng gánh nước.

Chiếc đòn gánh trên vai ngày một mòn đi theo năm tháng.

Người làng vẫn thường thấy bà ngồi bên thành giếng vào những chiều muộn. Không phải để nghỉ ngơi, mà để chờ người đưa thư.

Mỗi khi có tiếng xe đạp lộc cộc từ đầu làng vọng lại, bà lại đứng dậy nhìn về phía xa.

Có hôm nhận được thư.

Có hôm không.

Những lá thư của các con được bà cất trong chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trên bàn thờ.

Buổi tối, dưới ánh đèn dầu, bà mang ra đọc đi đọc lại.

Có những đoạn thuộc lòng đến từng dấu chấm.

Người con cả kể chuyện đơn vị hành quân.

Người con thứ hai hỏi thăm mùa lúa.

Người con út dặn mẹ giữ gìn sức khỏe.

Mỗi lần đọc thư, bà đều có cảm giác các con vẫn đang ở rất gần.

Rồi chiến tranh ngày một ác liệt hơn.

Tin tức thưa dần.

Một ngày mùa đông, cán bộ xã đến nhà.

Người mẹ già hiểu mọi chuyện ngay từ khi nhìn thấy ánh mắt của họ.

Người con cả đã hy sinh.

Bà lặng người.

Không khóc.

Chỉ ngồi rất lâu bên giếng làng.

Mùa xuân năm sau, người con thứ hai cũng không trở về.

Chiếc hộp thư trên bàn thờ có thêm một tấm bằng Tổ quốc ghi công.

Người làng thương bà lắm.

Nhưng không ai biết phải an ủi thế nào.

Bởi nỗi đau ấy quá lớn.

May mắn thay, người con út vẫn còn sống.

Ngày đất nước hòa bình, anh trở về trong bộ quân phục đã bạc màu.

Người mẹ đứng giữa sân nhìn con trai rất lâu.

Bà đưa tay sờ lên gương mặt anh như để chắc chắn rằng đây không phải giấc mơ.

Hôm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, bà bật khóc.

Những giọt nước mắt dồn nén của cả một thời tuổi trẻ, của những tháng ngày chờ đợi và mất mát.

Nhiều năm sau, người con út dựng cho mẹ một ngôi nhà mới.

Nhưng bà vẫn giữ nguyên chiếc giếng cũ.

Mỗi chiều lại ra ngồi bên thành giếng.

Không phải để chờ thư nữa.

Mà để nhớ.

Nhớ những người con đã nằm lại tuổi đôi mươi.

Nhớ những ngày tháng mà cả dân tộc đã đi qua bằng sự hy sinh vô bờ bến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn