Người mẹ bên hầm trú ẩn làng quê
Trong những năm chiến tranh ở Quảng Bình cũ, những căn hầm trú ẩn trong lòng đất đã trở thành nơi che chở cho cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trước bom đạn. Câu chuyện về một người mẹ quê từng đào hầm, nuôi giấu và bảo vệ những người làm nhiệm vụ cách mạng tái hiện tình cảm, sự gan dạ của nhân dân trong những năm tháng gian khó.
Sau vườn nhà bà vẫn còn dấu tích của một căn hầm cũ.
Theo thời gian, đất đã phủ lên.
Cỏ cây đã mọc xanh.
Nhưng trong ký ức của bà, nơi ấy từng là một phần quan trọng của những năm tháng chiến tranh.
Ngày ấy, quê hương Quảng Bình cũ sống trong những ngày bom đạn ác liệt.
Nhiều vùng quê phải chịu những trận đánh phá liên tục.
Những căn nhà đơn sơ có thể bị phá hủy bất cứ lúc nào.
Trong hoàn cảnh ấy, những căn hầm trú ẩn trở thành nơi bảo vệ tính mạng của nhân dân và những người đang làm nhiệm vụ.
Bà khi đó là một người mẹ quê tham gia hỗ trợ cách mạng tại địa phương.
Công việc của bà không phải là ra trận.
Không trực tiếp cầm súng.
Nhưng bà cùng gia đình và bà con trong làng âm thầm góp sức bằng cách che chở, giúp đỡ những người cần được bảo vệ.
Bà kể, ngày ấy việc đào một căn hầm không hề đơn giản.
Phải chọn vị trí kín đáo.
Phải tính toán để vừa an toàn vừa thuận tiện khi cần sử dụng.
Mọi người làm trong lặng lẽ.
Bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm.
Căn hầm nhỏ dưới lòng đất khi ấy không chỉ là nơi trú ẩn.
Nó còn là nơi giữ gìn niềm tin của con người giữa chiến tranh.
Có những lúc bom đạn nổ ngay gần khu vực sinh sống.
Mọi người phải nhanh chóng xuống hầm.
Trong không gian chật hẹp, ai cũng cố gắng giữ bình tĩnh.
Những người lớn động viên trẻ nhỏ.
Những người khỏe hơn che chở cho người già.
Tình làng nghĩa xóm trong những ngày ấy càng trở nên gắn bó.
Bà nhớ nhất là những lần giúp đỡ cán bộ, chiến sĩ đi qua địa phương.
Họ thường rất trẻ.
Có người bằng tuổi con cháu trong nhà.
Xa gia đình, xa quê hương, họ luôn mang trong mình nhiệm vụ lớn lao.
Gia đình bà có gì thì chia sẻ thứ đó.
Một bữa cơm nóng.
Một chỗ nghỉ tạm.
Một lời hỏi thăm.
Những điều bình dị nhưng chứa đựng tình cảm sâu nặng.
Bà kể có lần một cán bộ trẻ được gia đình giúp đỡ trong thời gian làm nhiệm vụ.
Trước khi rời đi, anh gửi lời cảm ơn và nói rằng sự che chở của nhân dân chính là nguồn động viên rất lớn đối với những người ở tuyến trước.
Câu nói ấy bà nhớ mãi.
Bởi bà hiểu rằng cuộc kháng chiến không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh.
Nó còn được xây dựng từ sự đồng lòng của hàng triệu người dân.
Sau ngày hòa bình, căn hầm năm xưa không còn được sử dụng.
Cuộc sống trở lại bình yên.
Những đứa trẻ ngày ấy nay đã trưởng thành.
Những người từng đi qua ngôi làng năm xưa có người trở lại thăm, có người chỉ còn trong ký ức.
Nhưng với bà, những năm tháng ấy luôn là một phần không thể quên.
Con cháu hỏi:
"Ngày đó bà có sợ không?"
Bà trả lời:
"Có chứ, ai mà không sợ."
"Nhưng lúc đó đất nước cần thì mình phải làm."
Câu nói mộc mạc ấy chứa đựng suy nghĩ của một thế hệ.
Họ không tự nhận mình là anh hùng.
Họ chỉ làm những việc mà trái tim mách bảo.
Nhiều năm sau, nhìn quê hương đổi thay, bà thấy vui mừng.
Những vùng đất từng chịu bom đạn nay đã hồi sinh.
Những ngôi nhà mới mọc lên.
Những con đường mới mở rộng.
Cuộc sống hôm nay đã khác xa ngày trước.
Nhưng bà vẫn mong thế hệ trẻ hiểu rằng phía sau sự bình yên ấy là sự đóng góp của rất nhiều con người bình dị.
Có người chiến đấu ngoài mặt trận.
Có người chăm sóc thương binh.
Có người giữ đường.
Có người mở cửa nhà mình để che chở cho đồng đội.
Tất cả đều góp phần tạo nên sức mạnh của dân tộc.
Dấu tích căn hầm cũ trong vườn nhà bà có thể sẽ dần mất đi theo thời gian.
Nhưng câu chuyện về nó vẫn còn mãi.
Bởi đó là câu chuyện về lòng nhân hậu, sự dũng cảm và tình yêu quê hương của những người dân Quảng Bình cũ trong một thời hoa lửa.



