“Người mẹ bên hiên nhà và ký ức không ngủ” (1)
Người mẹ mất con trong chiến tranh nhưng vẫn giữ niềm tin.
Mẹ Trần Thị Nhàn có hai người con trai đều tham gia kháng chiến. Cả hai lần lượt hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại mẹ trong căn nhà nhỏ giữa làng quê yên tĩnh.
Ngày nhận tin dữ, mẹ không khóc nhiều. Mẹ chỉ lặng im rất lâu, rồi tự tay thắp hương cho các con. Từ đó, gian nhà nhỏ luôn có một bàn thờ trang nghiêm, nơi mẹ giữ gìn từng kỷ vật còn lại.
Mỗi chiều, mẹ vẫn ngồi trước hiên nhà, nhìn về con đường làng như chờ đợi điều gì đó. Với mẹ, các con không bao giờ thật sự rời đi, mà chỉ đang làm nhiệm vụ ở một nơi xa.



