Người mẹ bên khung cửa
Người mẹ bên khung cửa
Ngày con trai nhập ngũ, bà không khóc. Bà chỉ dặn:
“Đi mạnh giỏi, đừng lo cho mẹ.”
Từ đó, mỗi buổi chiều bà lại ngồi bên khung cửa nhìn ra con đường làng. Người đưa thư đạp xe qua là tim bà thắt lại.
Có những tháng không có tin tức. Bà vẫn ra đồng, vẫn nuôi gà, vẫn gánh nước như thường. Nhưng đêm xuống, bà lôi chiếc áo cũ của con ra vá lại từng đường chỉ sờn, như thể con sẽ về bất cứ lúc nào.
Khi nhận được giấy báo con hy sinh, bà lặng đi rất lâu. Sáng hôm sau, bà vẫn ra ruộng.
Người ta bảo bà mạnh mẽ. Chỉ có bà biết, mỗi bước chân trên thửa ruộng ấy đều nặng như mang cả bầu trời.



