Người mẹ bên khung cửi
Người mẹ bên khung cửi
Bà Nguyễn Thị Hảo năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh, bà lại nhớ đến chiếc khung cửi đặt ở góc nhà.
Những năm ấy, chồng bà tham gia quân ngũ, một mình bà vừa chăm sóc các con nhỏ, vừa lao động sản xuất. Ban ngày ra đồng làm việc, tối đến bà lại ngồi bên khung cửi dệt vải.
Tiếng thoi đưa lách cách vang lên đều đặn trong đêm khuya.
Bà kể:
– Có những đêm dệt đến quá nửa đêm mới được nghỉ. Mắt cay xè vì thiếu ngủ nhưng vẫn phải cố gắng.
Những tấm vải dệt ra được dùng để may quần áo cho gia đình và đóng góp cho hợp tác xã.
Mỗi lần nhận được thư chồng gửi từ chiến trường về, bà lại có thêm động lực để vượt qua khó khăn.
Nhiều năm sau chiến tranh, chiếc khung cửi không còn sử dụng nữa. Nhưng bà vẫn giữ lại như một minh chứng cho sự chịu thương chịu khó của những người phụ nữ hậu phương.


