Người mẹ bên khung cửi
Ở hậu phương, một người mẹ già ngồi bên khung cửi, đôi tay thoăn thoắt dệt vải. Mỗi tấm vải bà dệt đều gửi ra chiến trường, thành áo, thành chăn cho bộ đội. Trong lòng bà, hình ảnh người con trai đang chiến đấu ngoài mặt trận luôn hiện hữu. Đêm khuya, tiếng cửi vẫn vang đều, ánh đèn dầu leo lét. Bà vừa dệt vừa thầm thì: “Con ơi, mẹ gửi cho con chút hơi ấm quê nhà.” Một hôm, bà nhận được lá thư báo tử. Bàn tay run rẩy, sợi chỉ rơi xuống đất. Nhưng rồi bà lại ngồi vào khung cửi, tiếp tục dệt. Bà nói với hàng xóm: “Con tôi ngã xuống, nhưng còn bao nhiêu người khác cần áo ấm.” Tấm lòng người mẹ ấy trở thành biểu tượng của hậu phương kiên cường, nuôi dưỡng tiền tuyến bằng tình thương vô bờ

