Người mẹ bốn lần tiễn con
Nguyễn Thị Nâu sinh năm 1901 tại ấp An Hòa, xã Trung An, huyện Củ Chi. Mẹ lớn lên trong thời kỳ đất nước còn chịu sự đô hộ và cuộc sống của nhân dân vô cùng khó khăn. Sau này, cuộc đời mẹ gắn liền với vùng đất Củ Chi – nơi được biết đến với truyền thống đấu tranh cách mạng và những năm tháng chiến tranh vô cùng ác liệt.
Điều khiến câu chuyện của mẹ Nguyễn Thị Nâu trở nên đặc biệt là những mất mát mà gia đình mẹ phải chịu đựng. Trong những năm chiến tranh, bốn người con trai của mẹ lần lượt hy sinh vì độc lập dân tộc. Với một người mẹ, mỗi lần tiễn con ra trận đã là một lần phải đối diện với nỗi lo và đau đớn. Nhưng với mẹ Nâu, nỗi đau ấy lặp lại nhiều lần.
Mẹ phải lần lượt đứng trước những nấm mộ của những người con mình sinh ra và nuôi dưỡng. Mất mát ấy không thể diễn tả chỉ bằng một vài câu nói. Tuy nhiên, điều đáng trân trọng là dù đau đớn, mẹ vẫn không quay lưng với cách mạng. Mẹ tiếp tục che chở, giúp đỡ cán bộ và chiến sĩ hoạt động tại địa phương.
Không chỉ những người con trai của mẹ tham gia cách mạng. Hai người con gái của mẹ cũng tiếp nối truyền thống gia đình. Bà Võ Thị Sáng tham gia phong trào đấu tranh chính trị, từng đảm nhiệm công tác ở huyện Củ Chi và làm Bí thư Chi bộ ấp An Hòa. Người con gái khác là bà Võ Thị Thọ làm công tác giao liên và nuôi giấu cán bộ hoạt động trong nội thành Sài Gòn trước ngày đất nước thống nhất.
Vì vậy, câu chuyện về Nguyễn Thị Nâu không chỉ là câu chuyện của một người mẹ có con hy sinh. Đó còn là câu chuyện về cả một gia đình đã đóng góp cho cách mạng. Trong hoàn cảnh chiến tranh, những người mẹ như mẹ Nâu vừa chịu đựng nỗi đau mất người thân, vừa trở thành chỗ dựa cho cán bộ và chiến sĩ.
Năm 1994, Chủ tịch nước truy tặng mẹ Nguyễn Thị Nâu danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng, ghi nhận những hy sinh và đóng góp đặc biệt của mẹ đối với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa nhưng câu chuyện của mẹ vẫn còn được nhắc lại. Hình ảnh một người mẹ bốn lần mất con nhưng vẫn giữ lòng son sắt với đất nước trở thành lời nhắc nhở thế hệ trẻ về cái giá của hòa bình. Những gì chúng ta đang có hôm nay không chỉ được đánh đổi bằng sự hy sinh của những người trực tiếp cầm súng mà còn bằng nước mắt, sự chờ đợi và những mất mát âm thầm của những người mẹ, người vợ và gia đình ở hậu phương



