Người mẹ bước ra từ thời hoa lửa-Nguyễn Thị Rành
Mẹ Nguyễn Thị Rành (1900–1979) là một người mẹ Việt Nam Anh hùng tiêu biểu của quê hương Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh. Mẹ sinh ra trong thời kỳ đất nước còn nhiều đau thương, lớn lên giữa cảnh chiến tranh và sớm tham gia hoạt động cách mạng. Trong những năm kháng chiến, gia đình mẹ có nhiều người tham gia cách mạng và hy sinh. Bản thân mẹ cũng trực tiếp giúp đỡ cán bộ, che chở và nuôi giấu lực lượng cách mạng. Dù tuổi đã cao, mẹ vẫn không ngại hiểm nguy, luôn một lòng hướng về quê hương và cách mạng. Cuộc đời mẹ gắn với những năm tháng chiến tranh khốc liệt ở vùng đất Củ Chi. Mẹ đã phải chịu đựng những mất mát lớn lao khi những người thân yêu lần lượt hy sinh. Thế nhưng, trước những đau thương ấy, mẹ vẫn giữ được sự kiên cường và lòng yêu nước son sắt. Đối với em, Mẹ Nguyễn Thị Rành không chỉ là một người mẹ có nhiều hy sinh mà còn là biểu tượng của những người mẹ Việt Nam trong thời chiến. Câu chuyện về mẹ khiến em càng trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay và biết ơn những thế hệ đã âm thầm hy sinh cho đất nước.

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người dù đã đi xa nhưng câu chuyện về cuộc đời họ vẫn khiến thế hệ sau xúc động mỗi khi nhắc đến. Đó có thể là những người lính nơi chiến trường, những cô gái tuổi đôi mươi hay những người mẹ âm thầm đứng phía sau cuộc chiến. Với em, một trong những hình ảnh khiến em khâm phục nhất là Mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Rành, người mẹ của vùng đất thép Củ Chi.
Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900 tại ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi. Tuổi thơ của mẹ đã trải qua nhiều khó khăn. Cha mẹ mất sớm, năm mười bốn tuổi, mẹ phải đi làm thuê để trả món nợ của gia đình. Cuộc sống vất vả từ nhỏ có lẽ đã khiến mẹ trở nên mạnh mẽ và giàu nghị lực hơn. Sau này, mẹ lập gia đình với thầy giáo Nguyễn Văn Cầm. Hai vợ chồng không chỉ cùng nhau chăm lo cuộc sống mà còn trở thành những người gắn bó với cách mạng.
Những năm chiến tranh đến, cuộc sống của gia đình mẹ cũng không còn bình yên. Mẹ vừa lo việc nhà, vừa tham gia hoạt động cách mạng. Mẹ nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ và du kích địa phương, đồng thời cùng nhân dân Củ Chi đào hầm, góp sức xây dựng hệ thống địa đạo phục vụ kháng chiến. Củ Chi khi ấy được biết đến là vùng “đất thép”, nơi bom đạn và sự truy lùng của kẻ thù luôn rình rập. Thế nhưng mẹ vẫn kiên trì bám đất, bám làng và bảo vệ những người đang hoạt động cách mạng.
Điều khiến em xúc động nhất trong câu chuyện về mẹ chính là những mất mát mà mẹ phải chịu đựng. Trong những năm kháng chiến, mẹ lần lượt tiễn tám người con trai và hai người cháu lên đường chiến đấu. Rồi chiến tranh lần lượt cướp đi những người con, người cháu thân yêu ấy. Mỗi lần một người ra đi là một lần trái tim người mẹ phải chịu thêm một vết thương. Nhưng mẹ không cho phép mình gục ngã.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Có lẽ, nếu là một người mẹ bình thường, trước những mất mát lớn lao như vậy, người ta chỉ muốn khóc thật nhiều. Nhưng Mẹ Rành đã nén nỗi đau vào trong lòng để tiếp tục công việc cách mạng. Một câu nói của mẹ mà em đọc được khiến em rất xúc động: “Bây giờ chưa phải lúc để khóc.” Mẹ mong muốn chỉ đến khi đất nước thống nhất, tiếng súng đã ngừng, mẹ mới được khóc cho những người con, người cháu đã hy sinh.
Em tưởng tượng hình ảnh người mẹ già đứng giữa vùng đất Củ Chi đầy bom đạn, mái tóc đã bạc nhưng ánh mắt vẫn kiên cường. Có thể trong lòng mẹ là một nỗi đau rất lớn, nhưng bên ngoài mẹ vẫn bình tĩnh động viên những người xung quanh tiếp tục chiến đấu. Mẹ không trực tiếp cầm súng như những người lính ngoài chiến trường, nhưng mẹ đã chiến đấu theo cách của riêng mình: nuôi giấu cán bộ, bảo vệ du kích, giữ đất, giữ làng và hy sinh những người thân yêu nhất cho Tổ quốc.
Kẻ thù từng nhiều lần bắt mẹ, dụ dỗ và tra tấn, thậm chí muốn mẹ kêu gọi con cháu đầu hàng, rời bỏ cách mạng. Nhưng trước mọi thủ đoạn, mẹ vẫn một lòng kiên trung. Những đòn roi và sự đe dọa không thể khuất phục được người phụ nữ ấy. Mẹ vẫn tiếp tục bám trụ quê hương cho đến ngày đất nước toàn thắng.
Với những đóng góp đặc biệt trong kháng chiến, ngày 6 tháng 1 năm 1978, mẹ Nguyễn Thị Rành được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Mẹ qua đời ngày 26 tháng 1 năm 1979, hưởng thọ 79 tuổi. Đến năm 1994, mẹ được truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Ngày nay, tại quê hương Củ Chi vẫn có Nhà tưởng niệm mang tên mẹ, như một lời nhắc nhở các thế hệ sau về sự hy sinh lớn lao ấy.
Đối với em, Mẹ Nguyễn Thị Rành không chỉ là một nhân vật lịch sử. Mẹ còn là hình ảnh đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong thời hoa lửa – dịu dàng nhưng mạnh mẽ, giàu tình thương nhưng cũng vô cùng kiên cường. Mẹ đã phải chịu những nỗi đau mà không người mẹ nào mong muốn, nhưng mẹ vẫn lựa chọn đứng lên vì quê hương, vì đất nước.
Chiến tranh đã lùi xa, hôm nay chúng em được sống trong hòa bình, được đến trường, được vui chơi và theo đuổi những ước mơ của mình. Có lẽ chính vì thế, chúng em càng phải biết trân trọng những gì đang có. Mỗi khi nghĩ về Mẹ Nguyễn Thị Rành, em lại thấy biết ơn những người đã hy sinh thầm lặng cho đất nước. Mẹ giống như một đóa hoa nở giữa thời hoa lửa – dù trải qua bom đạn và mất mát, vẫn giữ được vẻ đẹp của lòng yêu nước và sự bất khuất.


