NGƯỜI MẸ CÁCH MẠNG KIÊN TRUNG
Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, là một trong những cái nôi cách mạng kiên trung. Khác với những người lính trực tiếp cầm súng xông pha, cuộc chiến của Mẹ là cuộc chiến của sự chờ đợi, của nỗi đau xé lòng khi ruột thịt từng khúc rời xa. Trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, Mẹ đã mười hai lần gạt nước mắt tiễn những người thương yêu nhất ra chiến trường, để rồi chín người con trai, một người con rể và hai người cháu ngoại vĩnh viễn không bao
Lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam không chỉ được tạc nên bởi những chiến công hiển hách ngoài tiền tuyến, mà còn được viết bằng những hy sinh thầm lặng nơi hậu phương. Khi nhắc về những “nhân chứng lịch sử” đã đi qua thời hoa lửa, sẽ là một thiếu sót lớn nếu không nhắc đến biểu tượng vĩ đại của đức hy sinh: Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ. Cuộc đời của Mẹ chính là một bản hùng ca bi tráng nhất, đau thương nhất nhưng cũng đep đẽ nhất về tình yêu Tổ quốc.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, là một trong những cái nôi cách mạng kiên trung. Khác với những người lính trực tiếp cầm súng xông pha, cuộc chiến của Mẹ là cuộc chiến của sự chờ đợi, của nỗi đau xé lòng khi ruột thịt từng khúc rời xa. Trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, Mẹ đã mười hai lần gạt nước mắt tiễn những người thương yêu nhất ra chiến trường, để rồi chín người con trai, một người con rể và hai người cháu ngoại vĩnh viễn không bao giờ trở lại. Có nỗi đau nào tột cùng hơn nỗi đau của người mẹ năm lần bảy lượt nhận giấy báo tử. Hình ảnh Mẹ ngồi lặng lẽ bên mâm cơm với chín cái bát, chín đôi đũa đặt ngay ngắn để tưởng nhớ các con vào mỗi dịp giỗ chạp đã trở thành một nỗi ám ảnh, một tượng đài sống động về sự hy sinh vô bờ bến.
Không chỉ hiến dâng những giọt máu đào cho non sông, bản thân Mẹ Thứ cũng là một chiến sĩ kiên cường trên mặt trận quê hương. Ngay trong khu vườn nhà mình, dưới những tán cây sầu đâu, Mẹ cùng gia đình đã bí mật đào hầm nuôi giấu hàng trăm cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Bất chấp sự kìm kẹp, càn quét gắt gao của kẻ thù ngay trên đỉnh đầu, Mẹ vẫn ngày đêm bám trụ, chắt chiu từng hạt gạo, củ khoai để tiếp tế cho bộ đội. Những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt Mẹ, mái tóc bạc trắng như cước không chỉ là dấu vết của sự tàn phá từ thời gian, mà là hiện thân của những năm tháng gian khổ, đau thương nhưng vô cùng oanh liệt. Mẹ đã lấy tấm lưng gầy guộc của mình làm điểm tựa vững chắc cho những người lính vững bước hành quân.
Hôm nay, Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã đi xa, nhưng dáng hình Mẹ đã hóa thân vào non nước. Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng lấy nguyên mẫu từ Mẹ tại Quảng Nam đang ngày ngày sừng sững vươn cao, dang đôi cánh tay ôm trọn những đứa con vào lòng đất mẹ. Bức tượng ấy là minh chứng vĩnh cửu cho lòng biết ơn của cả dân tộc đối với những người mẹ đã “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Thế hệ trẻ chúng ta được sống dưới bầu trời hòa bình, không phải nghe tiếng bom rơi đạn nổ, đó là nhờ máu xương của những người đi trước và nhờ những giọt nước mắt cạn khô của những người Mẹ như Mẹ Thứ. Cuộc đời và những mất mát của Mẹ nhắc nhở chúng ta một chân lý khắc cốt ghi tâm: Tự do chưa bao giờ là miễn phí. Những nhân chứng lịch sử vĩ đại ấy chính là ngọn đuốc soi đường, thôi thúc mỗi chúng ta phải sống có trách nhiệm, cống hiến hết mình để xây dựng đất nước rạng rỡ, xứng đáng với những hy sinh đã hóa thành bất tử.



