"Người mẹ cầm chèo giữa bom đạn "
Mẹ Thu
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, dòng sông Thạch Hãn (Quảng Trị) là tuyến đường huyết mạch để đưa bộ đội, vũ khí và lương thực vào bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Đây cũng là nơi hứng chịu hàng nghìn trận bom và pháo kích của địch. Giữa mưa bom bão đạn ấy, có một người mẹ bình dị đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm – mẹ Nguyễn Thị Thu, người lái đò đưa bộ đội qua sông.
Năm 1972, cuộc chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị diễn ra vô cùng ác liệt. Ban ngày, máy bay địch quần thảo, pháo bắn dồn dập; ban đêm, ánh pháo sáng phủ kín cả dòng sông. Dù biết mỗi chuyến đò đều phải đối mặt với cái chết, mẹ Thu vẫn kiên quyết ở lại bến sông. Cùng với chồng và các con, mẹ chèo chiếc đò nhỏ đưa từng tốp chiến sĩ vượt sông để vào chiến đấu và chở những thương binh trở về phía sau.
Có những đêm, bom nổ ngay sát mạn thuyền, sóng lớn khiến con đò chao đảo. Mẹ vẫn bình tĩnh ghì chặt mái chèo, động viên các chiến sĩ giữ vững tinh thần. Khi có người bị thương, mẹ vừa chèo thuyền vừa dùng khăn băng bó, nhường phần nước uống ít ỏi của mình cho họ. Với mẹ, điều quan trọng nhất là đưa được những người lính sang bờ bên kia an toàn.
Suốt 81 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, chiếc đò của gia đình mẹ Thu không biết đã thực hiện bao nhiêu chuyến vượt sông. Mỗi chuyến đò đều chất đầy niềm tin và hy vọng, nhưng cũng có không ít lần mẹ lặng lẽ đưa những người con của Tổ quốc đã anh dũng hy sinh trở về. Hình ảnh người mẹ gầy gò vẫn bền bỉ cầm chèo giữa khói lửa chiến tranh đã trở thành ký ức không thể nào quên trong lòng những cựu chiến binh từng chiến đấu tại Quảng Trị.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều người lính năm xưa trở lại thăm mẹ. Họ gọi mẹ là "người mẹ của dòng Thạch Hãn", bởi mẹ không chỉ đưa họ qua sông mà còn tiếp thêm cho họ lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày chiến thắng. Đối với họ, tiếng mái chèo khua trên dòng nước năm nào mãi là âm thanh của tình đồng bào, của sự hy sinh thầm lặng và lòng yêu nước.



