Bài viết

Người mẹ cắm cờ trên nóc hầm

Hưng Yên07/12/2025xã thư trì (xã thư trì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận càn buổi sáng hôm ấy diễn ra ác liệt hơn bao giờ hết.
Bom đạn xới tung cả cánh đồng vốn đang vào mùa lúa chín.
Đơn vị bộ đội địa phương đã chiến đấu suốt nhiều giờ không nghỉ.
Lá cờ Tổ quốc cắm trước hầm chỉ huy bị trúng đạn, rơi xuống đất.
Những đôi mắt chiến sĩ nhìn theo lá cờ đỏ mà lòng thắt lại.
Bởi lá cờ ấy không chỉ là hiệu lệnh chiến đấu, mà còn là niềm tin.

Giữa lúc đạn pháo rít qua đầu, một người mẹ nông dân xuất hiện.
Mẹ gầy, áo nâu vá nhiều chỗ, tay ôm bó lúa còn dang dở.
Nhìn thấy lá cờ rơi, mẹ không cần suy nghĩ lâu.
Mẹ lao lên miệng hầm, bất chấp tiếng kêu ngăn lại của bộ đội.
Đạn bắn rào rào quanh mẹ, đất đá tung lên mù mịt.

Mẹ nhặt lấy lá cờ, lau vội bùn đất bám trên nền vải thiêng liêng.
Rồi mẹ cắm phắt lên nóc hầm, thật thẳng, thật kiêu hãnh.
“Đất này là đất mình, cờ phải đứng cao chứ!”, mẹ nói lớn.
Những chiến sĩ phía sau bỗng như được truyền thêm sức mạnh.
Họ bật khỏi công sự, siết chặt tay súng, xông lên phản kích.

Trận đánh kết thúc, địch bỏ chạy tán loạn.
Bộ đội tìm mẹ thì thấy mẹ ngồi dựa vào bờ đất, tay đầy vết xước.
Mẹ cười hiền: “Cờ còn thì làng mình còn!”.
Lời nói giản dị ấy theo họ suốt nhiều chặng đường chiến đấu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn