NGƯỜI MẸ CẦM SÚNG (15)
NGƯỜI MẸ CẦM SÚNG
Trong cái nắng rát bỏng của vùng đất Trà Vinh, câu chuyện về chị Út Tịch bắt đầu không phải từ một bục vinh quang, mà từ những năm tháng đi ở đợ tủi nhục cho nhà địa chủ Hàm Giỏi. Ngay từ khi còn là một cô bé, chị Út đã nếm trải đủ mọi đắng cay, từ những trận đòn roi đến sự khinh miệt của kẻ giàu sang. Chính nỗi uất hận đó đã nhen nhóm trong lòng người con gái nhỏ bé này một ý chí phản kháng mãnh liệt. Khi ngọn lửa của Cách mạng Tháng Tám năm 1945 bùng cháy khắp dải đất hình chữ S, chị Út đã tìm thấy con đường của đời mình: con đường đi theo cách mạng để tự giải phóng bản thân và quê hương.
Chị Út trở thành một người hoạt động cách mạng năng nổ, tham gia du kích, trực tiếp cầm súng đánh giặc. Hình ảnh chị hiện lên thật kỳ lạ và hào hùng: một tay bế con, một tay cầm súng, lưng đeo băng đạn. Giữa những trận càn quét ác liệt của quân thù, chị vẫn cùng chồng là anh Lâm Văn Tịch — cũng là một chiến sĩ cách mạng — kiên cường bám trụ địa bàn. Chị không chỉ là một người lính tinh nhuệ mà còn là một người mẹ đảm đang. Có những lúc vừa cho con bú xong, chị lại gửi con cho bà con lối xóm — những người có công giúp đỡ cách mạng — để xông ra mặt trận.
Câu nói nổi tiếng của chị: "Còn cái lai quần cũng đánh!" đã trở thành khẩu hiệu sắt đá, truyền cảm hứng cho biết bao cựu chiến binh và thanh niên xung phong thời bấy giờ. Chị không chỉ đánh giặc bằng súng đạn mà còn bằng mưu trí, bằng sự gan dạ của một người phụ nữ Nam Bộ vốn coi cái chết nhẹ tựa lông hồng nếu điều đó mang lại độc lập. Trong những lần đối mặt với kẻ thù, chị Út luôn thể hiện bản lĩnh của một Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, không bao giờ lùi bước trước hiểm nguy.
Cuộc đời chị là một minh chứng sống động cho sự gắn kết máu thịt giữa gia đình và tổ quốc. Những đứa con của chị lớn lên trong tiếng súng đại bác và sự đùm bọc của các Ba Má phong trào. Họ chính là những thân nhân của người có công, những người đã hy sinh hạnh phúc cá nhân để dâng hiến cho sự nghiệp chung. Qua ngòi bút chân thực và đầy xúc động của nhà văn Nguyễn Thi, hình ảnh chị Út Tịch hiện lên không chỉ là một nhân vật lịch sử khô khan, mà là một nhân chứng lịch sử bằng xương bằng thịt, một biểu tượng vĩnh cửu của người phụ nữ Việt Nam: anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang.
Chiến tranh lùi xa, nhưng câu chuyện về người mẹ cầm súng ấy vẫn mãi là một chương rực rỡ trong pho sử vàng của dân tộc. Nó nhắc nhở thế hệ mai sau về giá trị của hòa bình, được đổi bằng máu và nước mắt của những con người bình dị mà phi thường như chị Út.
Thông điệp: Câu chuyện này giúp chúng ta hình dung rõ nét về cuộc đời của một nhân chứng lịch sử tiêu biểu, người đã đi qua những giai đoạn quan trọng nhất của dân tộc để viết nên huyền thoại về tình yêu nước.



